Actions

Work Header

Ngày trở về

Summary:

[ĐÃ DROP, đăng lên để lưu trữ còn khi nào viết tiếp thì tính sau :>>>]

‼️MUST READ‼️: danser avec la mort lấy ý tưởng bối cảnh từ event La Danse Macabre của IDOLiSH7 nên cách đặt tên các thế lực và một số nhân vật sẽ giống nhau, nhưng cốt truyện, nhân vật các thứ các thứ thì hoàn toàn không liên quan

Summary: Sau khi chiến tranh kết thúc với cái chết của Eternea, thủ lĩnh hai bên thành Ark và Underground bắt tay làm hòa. Fang trở về tổng hành dinh của Ambush, nơi giờ đây đã chỉ còn là một cái vỏ trống rỗng do trong quá trình anh đứng về phía bên kia chiến tuyến, vào thời điểm trận chiến cuối cùng diễn ra, nơi này đã bị cánh quân vây thành của Underground tấn công. Tất cả thành viên Ambush đã đánh trả suốt ba ngày ba đêm trước khi bại trận

Cảnh báo văn phong và cốt truyện siêu chuông xe đạp, siêu non tay. Khuyến cáo không nên đọc vì mỗi lần tác giả mở ra tính đọc lại thấy không chịu nổi nên không bao giờ beta read nữa :>>>

Notes:

‼️MUST READ‼️: danser avec la mort lấy ý tưởng bối cảnh từ event La Danse Macabre của IDOLiSH7 nên cách đặt tên các thế lực và một số nhân vật sẽ giống nhau, nhưng cốt truyện, nhân vật các thứ các thứ thì hoàn toàn không liên quan
(Trong fic, những phần chữ in nghiêng là hồi tưởng những sự kiện đã xảy ra trong quá khứ)
Các bác biết quả fic hổ lốn này tui viết từ khi nào không? Từ cuối năm cấp 2 ạ cmnr ˆ𐃷ˆ Hồi đó ngứa tay viết được đúng đoạn mở đầu xong bỏ, ngâm đến lớp 10 mới lôi ra viết tiếp, mà ôi thôi lớp 10 thì văn tui đã lên trình mấy đâu, viết như teenfic đọc thấy mấy cái xe đạp trong bán kính năm trăm mét xung quanh đổ chuông cờ rinh cờ rinh hết cả :>>> Với tâm niệm rằng mình không ngại thì người khác sẽ phải ngại chín mặt, tui đăng lên đây cho tất cả chúng ta cùng thấy khó chiệu vô cùng (˶ˆᗜˆ˵)(˶ˆᗜˆ˵)(˶ˆᗜˆ˵)
Tui viết được kha khá rồi á, nhưng nản quá nên drop rồi. Khi nào có hứng cook tiếp cái nồi lẩu tập cẩm tạp phí lù này thì tui sẽ nổi lửa lên em tiếp. Giờ thì, enjoy the treat~ Bon appétit ദ്ദി◝ ⩊ ◜.ᐟ

Chapter 1: Cánh đại bàng

Notes:

(See the end of the chapter for notes.)

Chapter Text

Nắng. Gió thoảng.

Dù đang là mùa đông, nhưng không hiểu sao chỉ riêng bầu trời nơi này lại rọi xuống thứ nắng ấm áp kỳ lạ. Nó không những không gắt gỏng, mà trái lại còn rất dịu dàng, như thể đang muốn nhắc nhở chúng ta về những điều đã mất vậy.

Bước chân người trở về lạo xạo trên con đường sỏi đá. Bóng đen in dài trên đoạn đường phía sau.

Nắng. Gió thoảng.

Mùi cỏ cây thấm đẫm không gian.

Fang biết mùi hương này.

Anh và đồng đội đã đi trên con đường này không biết bao nhiêu lần. Đêm khuya thanh vắng, sau khi hoàn thành nhiệm vụ và quay về, thứ đầu tiên đón chào họ chính là hương thơm cỏ cây tươi mát của khu rừng Amnesia hiền hoà và bao dung, người đã âm thầm bảo bọc và chở che cho các thành viên Ambush suốt bao năm qua.

Một mùi hương quen thuộc, từng gợi cảm giác thật yên bình vì cuối cùng đã được về nhà.

Giờ đây lại trống vắng và tẻ nhạt làm sao.

Nắng. Gió thoảng.

Bước chân của anh dần nhanh hơn. Fang băng băng về phía trước, đánh động cả khu rừng đang yên tĩnh.

Đám thỏ rừng thấy động bèn cuống cuồng bỏ trốn. Lũ chim nhỏ hoảng sợ bay vút qua những tán lá, tạo nên một bầu không khí nhẹ nhàng tới lạ. Tuy vậy, trên gương mặt kẻ hồi hương lại trưng ra một biểu cảm thật phức tạp.

Liệu thứ chào đón anh ở cuối con đường này...sẽ là cái gì đây?

Một làn gió nhẹ xao xác thổi qua.


 

  • Công chúa à, người hãy nhìn xem... Mọi thứ...cuối cùng cũng đã kết thúc rồi.

 

Khoảnh khắc hai bàn tay thuộc về hai con người ở hai bên chiến tuyến đặt lên nhau và trao cho đối phương một cái bắt tay chân thật, Fang bỗng cảm thấy nhẹ nhõm kỳ lạ.

Có phải vì mọi chuyện đã có một kết thúc có hậu?

Có lẽ là vậy.

Sau tất cả những gì mà bọn họ đã trải qua, có thể khẳng định rằng đây chính là kết thúc viên mãn nhất cho đôi bên.

Tuy nhiên...

Mặc dù niềm vui đang tràn ngập nhưng...

Tại sao anh cứ thấy thiếu vắng một thứ gì đó...?

Một thứ gì đó anh đã từng rất trân trọng.

Một thứ gì đó đã luôn là vô vàn quý giá với anh.

Là Arme? Là Matarin? Hay là Xion?

Ah... không phải là như vậy.

Đó là...

 

  • Fang!

 

Đang mải chìm đắm trong dòng suy nghĩ miên man nên Fang không kịp nhận diện thân ảnh trong bộ quân phục Unity Order màu trắng vừa gọi tên mình là ai. Phải tới khi người đó chạy tới trước mặt, anh mới hoàn hồn trở lại.

 

  • Lied? Có chuyện gì vậy?
  • May quá, anh đây rồi! Mà khoan, may cái gì mà may chứ!

 

Lied vừa thở hổn hển vừa đáp lại.

Không hiểu sao nhưng khi nghe Lied nói vậy, trong lòng anh tự dấy lên một cảm giác bất an.

Điều mà anh hằng lo sợ...

Anh có thể cảm thấy.

Cái bóng đen thù lù quái ác của nó đang từ từ tiếp cận.

 

  • Không xong rồi, Fang! Ambush đã...!

 


Trong lúc hồi tưởng lại chuyện lúc ấy, Fang đã đi hết hơn nửa đoạn đường. Bước chân của anh càng lúc càng dồn dập hơn.

Anh đã nhìn thấy mái nhà ở phía xa xa.


 

  • Thì ra...là vậy sao.

 

Fang đột ngột cất tiếng, phá vỡ khoảng không im lặng giữa hai người. Đầu anh hơi cúi xuống, làm cho đối phương không nhìn ra được biểu cảm hiện giờ của anh. Nói thì nói vậy, nhưng chỉ có kẻ ngu mới không hiểu được hiện giờ người trước mặt mình đang có cảm xúc như thế nào.

 

  • ...Anh không sao chứ?

 

Lied khẽ hỏi.

Lại một khoảng dài im lặng nặng nề.

Phải mãi một hồi lâu, Fang mới ngẩng đầu lên, đáp lại:

 

  • Ừ, tôi không sao đâu. Đừng lo.

 

Fang đang cười. Một nụ cười gượng gạo và miễn cưỡng. Lied chắc chắn là như vậy.

Bởi vì cậu hiểu, chỉ có Fang mới thực sự hiểu được, "Ambush" là một thứ như thế nào.

Fang lại cúi mặt xuống, trong lòng dâng lên những cảm xúc khó tả.

Hai người cứ đứng như vậy, để mặc cho bầu không khí ảm đạm dần nuốt chửng không gian.


Gần tới nơi rồi.

Fang tự nhủ như vậy. Thêm vài phút tiến về phía trước, mấy tầng trên của tòa nhà đã lộ ra sau hàng cây cao.

Theo ký ức của Fang, trước khi rời đi, nơi này vẫn còn là một khu nhà lớn vững chắc được bao quanh bởi tường rào đen. Những khung cửa sổ cũng được gia cố chắc chắn bằng kim loại. Cả tòa nhà mang một màu bạc kỳ quái, chìm trong bóng đêm nhập nhoạng.

Tuy nhiên, hiện giờ thì ngay cả khi đứng từ chỗ này, anh vẫn có thể nhận thấy điểm khác biệt. Mái nhà bị khuyết một mảng lớn, bức tường dính vài vệt đen kịt. Nổi bật trên đó là những ô cửa sổ vỡ nát lấp loáng trong buổi ban trưa.


 

  • Tại sao vậy, Lied?
  • Hả?

 

Lied giật mình trước câu hỏi bất ngờ không rõ đầu đuôi của Fang. Trước phản ứng đó, Fang ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào cậu bằng ánh mắt hồ nghi mà kiên định.

 

  • Tại sao cậu lại nói điều này cho tôi? Chẳng phải...tôi đã phản bội mọi người sao?

 

Hai chữ "phản bội" được thốt ra nghe nhẹ không mà lại như cứa vào trái tim Fang.

Anh đã phản bội họ.

Phản bội Ambush. Phản bội Nerve.

Phản bội cả thành Ark.

Phản bội những người đã luôn đồng hành cùng anh vào sinh ra tử. Phản bội những người đã bên anh trong những khoảnh khắc vui buồn của cuộc đời.

Phản bội những người đã là đồng đội, là gia đình, là bạn bè.

Fang nắm chặt hai tay, ngụ ý rằng mình cần một câu trả lời xác đáng từ Lied. Đích thân anh đã quay lưng lại với đồng đội của mình, thì anh còn tư cách gì mà quay trở về nữa chứ?

Như đọc được suy nghĩ của Fang, Lied khẽ lắc đầu, cất giọng:

 

  • Không phải vậy đâu, Fang.

 

Giọng nói của cậu nghe thật êm ái và nhẹ nhàng làm sao. Ngẩng đầu lên, Fang nhận ra Lied đang cười.

Anh bỗng chốc mong đợi một điều gì đó.


Cả một khoảng rừng trống trơn.

Nơi này vốn tập trung rất nhiều loại cây cao, rậm rạp, nhiều nơi còn chẳng thể nhìn thấy ánh nắng do các tán cây xanh rì đã che khuất hết. Thế mà bây giờ lại sáng sủa, rộng rãi đến lạ, như thể chưa có khóm cây già tươi tốt nào từng tồn tại ở đây.

Đã nhìn thấy phần dưới của tổng hành dinh. Nếu như bình thường ta chỉ có thể nhìn thấy phần trên do bị bức tường cao lớn che khuất, thì giờ đây những gì hiện ra trước mắt lại trần trụi một cách đáng sợ: tường thành cháy xém và đổ nát, tường và cửa ám đầy muội than. Dường như trước khi anh đến đây, nơi này đã chìm trong biển lửa.

Nhận thấy một số vết màu đỏ bám trên từng bức tường bên ngoài, Fang giục bản thân bước nhanh hơn.


 

  • Tôi chắc chắn rằng...'

 


Những bước chân gấp gáp dần chuyển thành chạy. Fang chạy càng lúc càng nhanh về phía trước, trên con đường mòn dần hòa mình cùng khoảng đất bẩn thỉu nhuộm màu tro tàn.

Fang tặc lưỡi, tiếp tục chạy đi.


 

  • Không chỉ Xion, Luminous, Showdown hay Chrome mà cả Ambush...

 


Bước chân của Fang chậm dần cho tới khi dừng lại hoàn toàn. Trong hơi thở gấp gáp, anh ngước nhìn lên. Cả khu tổng hành dinh giờ đây đã hiện ra rõ nét trước mắt anh.

Mới vài tháng trước nó còn tráng lệ như thế nào nhỉ.

Giờ trông thật tiêu điều và vô hồn làm sao. Cứ như một toà nhà đã bị bỏ hoang từ rất lâu vậy.

"Sự sống" của nó đi đâu mất rồi?

Fang nhìn chằm chằm một lúc rồi tiếp tục chạy. Anh chạy qua cánh cổng đen kịt, lung lay như sắp đổ.


 

  • Không một ai trong số họ cho rằng...

 


Và rồi, Fang dừng hẳn. Đầu anh vẫn cúi xuống, dường như chưa dám đối diện với sự thật.

  • Hửm?

Một tiếng nói nhẹ nhàng chợt vang lên trong không trung, khiến Fang giật mình, nhanh chóng ngẩng đầu lên.

Là tưởng tượng của anh, là ảo giác từ quá khứ vọng về

Hay thực sự có người vừa cất tiếng nói?

Ánh nắng chói chang chiếu thẳng vào mắt làm Fang vội đưa tay lên che. Khi đã quen dần, anh mới từ từ bỏ tay xuống.

Thứ gì...đang chờ đợi anh ở phía trước đây?

Fang có thể cảm thấy tim mình đang đập rộn lên.

Háo hức ư? Mong chờ ư? Không phải.

Anh đang hy vọng gì từ cái hiện thực này vậy?


 

  • ...anh đã...

 


Một nhân ảnh màu đen từ từ đứng dậy, nhảy xuống bậc thềm vỡ vụn, tiến lại gần Fang.

Fang mở to mắt ngỡ ngàng, nhìn trân trân vào người đang từ từ tiến đến.

Người đó cuối cùng cũng dừng lại, đứng trước mặt Fang, nở một nụ cười nhẹ.

Trái tim Fang như hẫng một nhịp. Môi anh mấp máy, khó khăn lắm mới thốt nên được thành lời.

  • Capricious...

Nghe thấy giọng nói lâu rồi không gặp, Capricious bèn mỉm cười.


 

  • ...phản bội họ cả...

 


  • Mừng anh trở về. Bọn này đang đợi anh đấy.

Ánh nắng vàng ruộm trùm lên cả hai. Một cánh đại bàng đột nhiên lượn qua mái nhà, kêu lên một tiếng đánh động cả trời trưa.

Notes:

Nhân tiện thì chuyện quái gì đã xảy ra trước các sự kiện trong fic này vậy? Chào mừng đến với siêu tóm tắt cốt truyện danser avec la mort cùng phiên bản cuối cấp 2 của tác giả hẹ hẹ hẹ (。•̀ᴗ-)✧
Nơi đây tồn tại hai thế lực: một là thành Ark, đúng như cái tên, là những con người sống trong thành rộng lớn, hiện đại, hoà bình. Người cai trị của họ là Nerve, đại diện cho thần linh và cai quản thành trên tư tưởng, tôn giáo. Bảo vệ họ có Unity Order, quân đội của thành Ark, và Ambush, tập hợp ám vệ của Nerve. Bên ngoài thành Ark xinh đẹp trù phú là những kẻ ngoại lai, những bộ tộc du mục và những người phạm phải tội lỗi bị đuổi khỏi thành, quanh năm chống chọi với thiên nhiên hoang dã, khắc nghiệt. Sự đối lập ấy đã tồn tại hàng ngàn năm nay, và những người bên ngoài vì bất mãn nên đã khơi mào một cuộc chiến với thành Ark. Nổi bật nhất trong số họ là quân Underground, hợp thành bởi hai thế lực là Rebellion và Shadow - một tổ chức lính đánh thuê tàn bạo. Hai bên đã đánh nhau suốt hàng trăm năm nay mà vẫn chưa có kết cục thoả đáng.
Câu chuyện được kể lại dưới góc nhìn của một nhà lữ hành tên Yuuzu, anh và những người bạn của mình đã bị cuốn vào cuộc chiến sinh tử và vòng xoáy định mệnh của những mối quan hệ chồng chéo.
Người đứng đầu thành Ark lúc bấy giờ là Eternea, bên cạnh anh là Mistoria, cô gái được mệnh danh là Nữ Hoàng. Cầm đầu quân Underground là Draconia - thủ lĩnh Rebellion thuở đó. Anh từng là bạn thuở nhỏ của Eternea, còn có một nhân vật khác là Darkness, cũng là bạn của anh, người đồng hành cùng anh từ khi anh trốn khỏi thành Ark, đã chết dưới tay Eternea trong một trận chiến trước. Nhân vật có thể được coi như trung tâm của mọi vấn đề là Arme, em trai nuôi của Draconia. Khi còn sống trong thành Ark, gia đình anh đã bị một băng cướp đột nhập từ bên ngoài vào tấn công và bắt cóc Arme. Vô tình hay hữu ý, Arme lại được Eternea lúc chưa trở thành Nerve chính thức cứu thoát và dạy dỗ cậu trở thành "lưỡi hái" của Nerve. Về phần Draconia, sau cả nhà vô tình phát hiện ra bí mật đằng sau sự phồn vinh của thành Ark và ngay lập tức bị Unity Order truy sát. Cả nhà chỉ còn mình Draconia an toàn sống sót chạy khỏi thành. Kể từ đó, anh luôn tìm kiếm Arme mà không biết rằng, anh đã dần nảy sinh tình cảm yêu đương với em trai mình. Rồi gì gì đấy mà Arme tạm dứt ra khỏi sự tẩy não của Eternea và gia nhập Underground, nhưng lại bị Eternea bắt về. Lần này, cậu giả vờ tuân theo mệnh lệnh của người trị vì thành Ark, thực ra lại ngấm ngầm nghiên cứu ra thuốc giải loại độc dược làm nên vũ khí tối thượng của Eternea, thứ khiến biết bao người phải khiếp sợ khi nhắc đến tên. Cuối cùng, cậu đã hi sinh trong vòng tay của Draconia. Còn một vài nhân vật quan trọng nữa nhưng vì không mấy liên quan tới fic sắp tới nên tui sẽ không nói ở đây.
Tua nhanh cốt truyện, trong trận chiến cuối cùng đánh dấu sự kết thúc của cuộc chiến dài đằng đẵng này, chính tay Draconia đã kết thúc sinh mạng của Eternea, Mistoria nghiễm nhiên trở thành người có toàn quyền quyết định sự tồn vong của thành Ark. Hai người đã quyết định chấm dứt mọi thứ trong hoà bình. Chiến tranh kết thúc.
Fic "Ngày trở về" được viết dành riêng cho Ambush. Ambush được hiểu như một cơ quan tình báo kiêm ám vệ của Nerve, chỉ có Nerve mới có quyền ra lệnh cho họ. Mối liên kết giữa các thành viên Ambush đặc biệt sâu đậm, vừa là đồng đội, vừa là tri kỷ, vừa là gia đình. Tuy có mối quan hệ gắn bó khăng khít với nhau như vậy, quan niệm sống của họ lại là "lắng nghe tiếng gọi con tim của mình". Cốt truyện xoay quanh 3 Ambush rất thân thiết là Xion, Fang và Matarin. Xion từng làm gián điệp thâm nhập vào nhóm lữ hành của Yuuzu hòng tiếp cận quân Underground, sau khi đã thu thập được nhiều thông tin hữu dụng thì cậu bị phát hiện và buộc phải quay trở về. Matarin là em trai song sinh thất lạc của Darkness. Cậu cũng là một nạn nhân bị Eternea tẩy não và đưa về thành Ark. Sau cái chết của anh trai, cậu được phái đi theo dõi hướng tiến quân của Underground và dần lấy lại được ký ức, khiến cậu cảm thấy ân hận vô cùng vì cho rằng chính mình đã giết anh trai, và quyết định theo phe quân Underground. Fang có mối quan hệ rất đặc biệt với Arme, anh coi cậu là công chúa của anh và sẵn sàng cùng cậu bỏ thành Ark để đi theo quân Underground. Nhưng lòng anh vẫn canh cánh không nguôi nỗi day dứt vì đã bỏ rơi Xion, bỏ rơi Ambush, bỏ rơi đồng đội và gia đình thân yêu. Trong trận chiến cuối cùng, cả Xion và Matarin đều hi sinh, khi Fang tưởng chừng như mọi chuyện cuối cùng cũng đã kết thúc thì đột ngột nhận được tin dữ: tổng hành dinh Ambush ở thành Ark đã bị cánh quân Underground vây thành tấn công và đánh bại, nghe phong thanh tất cả mọi người đều thiệt mạng. Anh liền vội vã quay trở lại nơi đó.