Chapter Text
Nắng. Gió thoảng.
Dù đang là mùa đông, nhưng không hiểu sao chỉ riêng bầu trời nơi này lại rọi xuống thứ nắng ấm áp kỳ lạ. Nó không những không gắt gỏng, mà trái lại còn rất dịu dàng, như thể đang muốn nhắc nhở chúng ta về những điều đã mất vậy.
Bước chân người trở về lạo xạo trên con đường sỏi đá. Bóng đen in dài trên đoạn đường phía sau.
Nắng. Gió thoảng.
Mùi cỏ cây thấm đẫm không gian.
Fang biết mùi hương này.
Anh và đồng đội đã đi trên con đường này không biết bao nhiêu lần. Đêm khuya thanh vắng, sau khi hoàn thành nhiệm vụ và quay về, thứ đầu tiên đón chào họ chính là hương thơm cỏ cây tươi mát của khu rừng Amnesia hiền hoà và bao dung, người đã âm thầm bảo bọc và chở che cho các thành viên Ambush suốt bao năm qua.
Một mùi hương quen thuộc, từng gợi cảm giác thật yên bình vì cuối cùng đã được về nhà.
Giờ đây lại trống vắng và tẻ nhạt làm sao.
Nắng. Gió thoảng.
Bước chân của anh dần nhanh hơn. Fang băng băng về phía trước, đánh động cả khu rừng đang yên tĩnh.
Đám thỏ rừng thấy động bèn cuống cuồng bỏ trốn. Lũ chim nhỏ hoảng sợ bay vút qua những tán lá, tạo nên một bầu không khí nhẹ nhàng tới lạ. Tuy vậy, trên gương mặt kẻ hồi hương lại trưng ra một biểu cảm thật phức tạp.
Liệu thứ chào đón anh ở cuối con đường này...sẽ là cái gì đây?
Một làn gió nhẹ xao xác thổi qua.
- Công chúa à, người hãy nhìn xem... Mọi thứ...cuối cùng cũng đã kết thúc rồi.
Khoảnh khắc hai bàn tay thuộc về hai con người ở hai bên chiến tuyến đặt lên nhau và trao cho đối phương một cái bắt tay chân thật, Fang bỗng cảm thấy nhẹ nhõm kỳ lạ.
Có phải vì mọi chuyện đã có một kết thúc có hậu?
Có lẽ là vậy.
Sau tất cả những gì mà bọn họ đã trải qua, có thể khẳng định rằng đây chính là kết thúc viên mãn nhất cho đôi bên.
Tuy nhiên...
Mặc dù niềm vui đang tràn ngập nhưng...
Tại sao anh cứ thấy thiếu vắng một thứ gì đó...?
Một thứ gì đó anh đã từng rất trân trọng.
Một thứ gì đó đã luôn là vô vàn quý giá với anh.
Là Arme? Là Matarin? Hay là Xion?
Ah... không phải là như vậy.
Đó là...
- Fang!
Đang mải chìm đắm trong dòng suy nghĩ miên man nên Fang không kịp nhận diện thân ảnh trong bộ quân phục Unity Order màu trắng vừa gọi tên mình là ai. Phải tới khi người đó chạy tới trước mặt, anh mới hoàn hồn trở lại.
- Lied? Có chuyện gì vậy?
- May quá, anh đây rồi! Mà khoan, may cái gì mà may chứ!
Lied vừa thở hổn hển vừa đáp lại.
Không hiểu sao nhưng khi nghe Lied nói vậy, trong lòng anh tự dấy lên một cảm giác bất an.
Điều mà anh hằng lo sợ...
Anh có thể cảm thấy.
Cái bóng đen thù lù quái ác của nó đang từ từ tiếp cận.
- Không xong rồi, Fang! Ambush đã...!
Trong lúc hồi tưởng lại chuyện lúc ấy, Fang đã đi hết hơn nửa đoạn đường. Bước chân của anh càng lúc càng dồn dập hơn.
Anh đã nhìn thấy mái nhà ở phía xa xa.
- Thì ra...là vậy sao.
Fang đột ngột cất tiếng, phá vỡ khoảng không im lặng giữa hai người. Đầu anh hơi cúi xuống, làm cho đối phương không nhìn ra được biểu cảm hiện giờ của anh. Nói thì nói vậy, nhưng chỉ có kẻ ngu mới không hiểu được hiện giờ người trước mặt mình đang có cảm xúc như thế nào.
- ...Anh không sao chứ?
Lied khẽ hỏi.
Lại một khoảng dài im lặng nặng nề.
Phải mãi một hồi lâu, Fang mới ngẩng đầu lên, đáp lại:
- Ừ, tôi không sao đâu. Đừng lo.
Fang đang cười. Một nụ cười gượng gạo và miễn cưỡng. Lied chắc chắn là như vậy.
Bởi vì cậu hiểu, chỉ có Fang mới thực sự hiểu được, "Ambush" là một thứ như thế nào.
Fang lại cúi mặt xuống, trong lòng dâng lên những cảm xúc khó tả.
Hai người cứ đứng như vậy, để mặc cho bầu không khí ảm đạm dần nuốt chửng không gian.
Gần tới nơi rồi.
Fang tự nhủ như vậy. Thêm vài phút tiến về phía trước, mấy tầng trên của tòa nhà đã lộ ra sau hàng cây cao.
Theo ký ức của Fang, trước khi rời đi, nơi này vẫn còn là một khu nhà lớn vững chắc được bao quanh bởi tường rào đen. Những khung cửa sổ cũng được gia cố chắc chắn bằng kim loại. Cả tòa nhà mang một màu bạc kỳ quái, chìm trong bóng đêm nhập nhoạng.
Tuy nhiên, hiện giờ thì ngay cả khi đứng từ chỗ này, anh vẫn có thể nhận thấy điểm khác biệt. Mái nhà bị khuyết một mảng lớn, bức tường dính vài vệt đen kịt. Nổi bật trên đó là những ô cửa sổ vỡ nát lấp loáng trong buổi ban trưa.
- Tại sao vậy, Lied?
- Hả?
Lied giật mình trước câu hỏi bất ngờ không rõ đầu đuôi của Fang. Trước phản ứng đó, Fang ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào cậu bằng ánh mắt hồ nghi mà kiên định.
- Tại sao cậu lại nói điều này cho tôi? Chẳng phải...tôi đã phản bội mọi người sao?
Hai chữ "phản bội" được thốt ra nghe nhẹ không mà lại như cứa vào trái tim Fang.
Anh đã phản bội họ.
Phản bội Ambush. Phản bội Nerve.
Phản bội cả thành Ark.
Phản bội những người đã luôn đồng hành cùng anh vào sinh ra tử. Phản bội những người đã bên anh trong những khoảnh khắc vui buồn của cuộc đời.
Phản bội những người đã là đồng đội, là gia đình, là bạn bè.
Fang nắm chặt hai tay, ngụ ý rằng mình cần một câu trả lời xác đáng từ Lied. Đích thân anh đã quay lưng lại với đồng đội của mình, thì anh còn tư cách gì mà quay trở về nữa chứ?
Như đọc được suy nghĩ của Fang, Lied khẽ lắc đầu, cất giọng:
- Không phải vậy đâu, Fang.
Giọng nói của cậu nghe thật êm ái và nhẹ nhàng làm sao. Ngẩng đầu lên, Fang nhận ra Lied đang cười.
Anh bỗng chốc mong đợi một điều gì đó.
Cả một khoảng rừng trống trơn.
Nơi này vốn tập trung rất nhiều loại cây cao, rậm rạp, nhiều nơi còn chẳng thể nhìn thấy ánh nắng do các tán cây xanh rì đã che khuất hết. Thế mà bây giờ lại sáng sủa, rộng rãi đến lạ, như thể chưa có khóm cây già tươi tốt nào từng tồn tại ở đây.
Đã nhìn thấy phần dưới của tổng hành dinh. Nếu như bình thường ta chỉ có thể nhìn thấy phần trên do bị bức tường cao lớn che khuất, thì giờ đây những gì hiện ra trước mắt lại trần trụi một cách đáng sợ: tường thành cháy xém và đổ nát, tường và cửa ám đầy muội than. Dường như trước khi anh đến đây, nơi này đã chìm trong biển lửa.
Nhận thấy một số vết màu đỏ bám trên từng bức tường bên ngoài, Fang giục bản thân bước nhanh hơn.
- Tôi chắc chắn rằng...'
Những bước chân gấp gáp dần chuyển thành chạy. Fang chạy càng lúc càng nhanh về phía trước, trên con đường mòn dần hòa mình cùng khoảng đất bẩn thỉu nhuộm màu tro tàn.
Fang tặc lưỡi, tiếp tục chạy đi.
- Không chỉ Xion, Luminous, Showdown hay Chrome mà cả Ambush...
Bước chân của Fang chậm dần cho tới khi dừng lại hoàn toàn. Trong hơi thở gấp gáp, anh ngước nhìn lên. Cả khu tổng hành dinh giờ đây đã hiện ra rõ nét trước mắt anh.
Mới vài tháng trước nó còn tráng lệ như thế nào nhỉ.
Giờ trông thật tiêu điều và vô hồn làm sao. Cứ như một toà nhà đã bị bỏ hoang từ rất lâu vậy.
"Sự sống" của nó đi đâu mất rồi?
Fang nhìn chằm chằm một lúc rồi tiếp tục chạy. Anh chạy qua cánh cổng đen kịt, lung lay như sắp đổ.
- Không một ai trong số họ cho rằng...
Và rồi, Fang dừng hẳn. Đầu anh vẫn cúi xuống, dường như chưa dám đối diện với sự thật.
- Hửm?
Một tiếng nói nhẹ nhàng chợt vang lên trong không trung, khiến Fang giật mình, nhanh chóng ngẩng đầu lên.
Là tưởng tượng của anh, là ảo giác từ quá khứ vọng về
Hay thực sự có người vừa cất tiếng nói?
Ánh nắng chói chang chiếu thẳng vào mắt làm Fang vội đưa tay lên che. Khi đã quen dần, anh mới từ từ bỏ tay xuống.
Thứ gì...đang chờ đợi anh ở phía trước đây?
Fang có thể cảm thấy tim mình đang đập rộn lên.
Háo hức ư? Mong chờ ư? Không phải.
Anh đang hy vọng gì từ cái hiện thực này vậy?
- ...anh đã...
Một nhân ảnh màu đen từ từ đứng dậy, nhảy xuống bậc thềm vỡ vụn, tiến lại gần Fang.
Fang mở to mắt ngỡ ngàng, nhìn trân trân vào người đang từ từ tiến đến.
Người đó cuối cùng cũng dừng lại, đứng trước mặt Fang, nở một nụ cười nhẹ.
Trái tim Fang như hẫng một nhịp. Môi anh mấp máy, khó khăn lắm mới thốt nên được thành lời.
- Capricious...
Nghe thấy giọng nói lâu rồi không gặp, Capricious bèn mỉm cười.
- ...phản bội họ cả...
- Mừng anh trở về. Bọn này đang đợi anh đấy.
Ánh nắng vàng ruộm trùm lên cả hai. Một cánh đại bàng đột nhiên lượn qua mái nhà, kêu lên một tiếng đánh động cả trời trưa.
