Actions

Work Header

The heat of summer

Summary:

After school, Zane and Cole decided to hang out together.
But that summer was so hot that it blurred the lines between reality and Cole's dreams.
Tw:ooc

Notes:

Lúc ngồi dưới sân trường nóng quá nhưng đầu mình cứ nghĩ tới cole và zane ý, lúc tớ về là tớ lao vô viết luôn , (zane in human form btw )
COLE IS A BIGAHH YEARNERRRR
••please,open your translations and read••

(See the end of the work for more notes.)

Chapter 1: Zane?..

Chapter Text

**




Xuyên qua những kẽ lá bàng hay chiếc áo đồng phục ướt đẫm mồ hôi của các sinh viên trẻ tuổi và tiếng ve kêu là lúc mùa hè nóng bức bắt đầu, điều đó nhắc nhở cho các bạn đây là năm cuối để tạm biệt đã những người đã đồng hành với mình suốt những năm học qua hay những tình yêu tuổi học trò bắt đầu chớm nở, trang vở viết dở vẫn còn đó và kì thi vào đại học sắp đến hồi kết

Giữa cái nắng như thiêu như đốt của Hà Nội, Cole quay sang nhìn người bên cạnh. Zane vẫn ngồi đó, lặng lẽ và yên bình như một làn gió mát. Kỳ lạ là, dù trời có nóng đến mức mồ hôi Cole ướt đầm cả lưng áo chỉnh tề, Zane trông vẫn sạch sẽ, mát rượi, không một giọt mồ hôi. Cole đưa tay định vén lọn tóc xòa trước trán Zane, nhưng năm ngón tay chỉ lướt qua không trung khi Zane đột ngột đứng lên trước: 'Đi mua kem không, Cole?'","um, đi thôi"

Căng tin giờ tan tầm đông như vỡ trận, tiếng gọi nhau í ới, tiếng dầu chiên xì xèo của những miếng xúc xích và cá viên chiên và tiếng sấn sổ tranh nhau mua đồ của mấy tụi khối dưới. Cole khó khăn lắm  mới chen được vào trong, mồ hôi nhễ nhại. Cậu quay sang, thấy Zane vẫn đứng đó, ngay bên cạnh mình, giữa đám đông lộn xộn mà trông cậu ấy vẫn đứng đó như một ốc đảo riêng biệt 

'"Zane, cậu ăn kem vani hay kem socola? À thôi, tớ biết thừa cậu chỉ thích vani rồi.' — Cole cười hì hì, tự quyết định luôn.

Zane khẽ gật đầu, đôi mắt xanh thẳm nhìn Cole đầy bao dung: 'Cậu hiểu tớ nhất mà, Cole.'

Cole mua xong hai chiếc kem, hồ hởi đưa một chiếc cho Zane. Cậu thề là mình đã cảm nhận được cái chạm tay mát lạnh của Zane khi cậu ấy nhận lấy que kem đó. Hai đứa vừa đi vừa ăn, Cole vừa liếm kem vừa luyên thuyên đủ thứ chuyện trên đời, từ việc mấy bài toán hình khó nhằn đến việc hè này nhất định phải rủ cả nhóm Ninja đi lượn lờ Hồ Tây. Cole vừa liếm que kem, vừa huýnh  vào người kế bên, giọng đầy quả quyết và hào hức

 Cole dừng bước, xoay người lại đối diện với Zane. Cậu đưa ngón tay út ra, chờ đợi một sự xác nhận thực tế giữa cái nắng làm người ta hoa mắt này. "Hứa nhé Zane, không được nuốt lời đâu đó thi xong rồi thì gọi hết cả bọn đi ăn lẩu, và nếu cậu muốn chúng ta có thể hẹn hò bí mật trên cầu long biên và tớ cũng muốn xem thử lúc đó không còn áp lực thi cử, gó sông Hồng có thực sự mát như người ta đồn không!" Anh nói, đỏ mặt nhẹ nhưng điều đó không thể giấu được qua con mắt của Zane.

Zane không đáp lại ngay mà cậu chỉ khe khẽ nở một nụ cười, ánh nắng chiều gắt gỏng chiếu lên một mình bóng của Cole như một lời cảnh báo nhẹ nhàng nhưng dường như anh cũng chả thèm quan tâm

_"Nhưng nếu tớ không đi được thì sao?"  Zane khẽ hỏi làm Cole khẽ khựng lại rồi cười xòa, một tay quàng qua bá cổ Zane (cái quàng tay mà  cứ ngỡ là thật). Cole siết nhẹ cánh tay mình, cố gắng cảm nhận chút hơi ấm – hay đúng hơn là cái lạnh quen thuộc – từ bả vai người bên cạnh. Cậu thầm nghĩ mình có thể đứng thế này mãi, mặc kệ cái nóng hầm hập của đường phố Hà Nội đang bủa vây. Cậu thèm khát cái sự hiện diện này đến mức đau đớn, khao khát được tan vào cái mùi hương thanh khiết như tuyết đầu mùa tỏa ra từ Zane. Trong đầu Cole, một vạn ý nghĩ hiện lên nhưng cậu chẳng thể thốt ra thành lời, chỉ biết tham lam bám víu lấy thực tại mỏng manh này.

_"Ăn nói kiểu gì vậy! nếu cậu không đi thì tớ sẽ sang tận nhà cậu để lôi cậu đi đó! cậu là cái 'máy điều hòa di động' của tớ mà, không có cậu tớ sẽ tan chảy giữa cái thành phố này mất"


"Cole tựa hẳn đầu vào vai Zane, mặc kệ cái nắng đang thiêu đốt mặt đường nhựa trước mặt. Đối với Cole, Zane chưa bao giờ chỉ là một người bạn hay một người cộng sự. Giữa cái Hà Nội ngột ngạt với những tòa nhà bê tông san sát và tiếng còi xe chưa bao giờ dứt, Zane giống như một ốc đảo xanh mát mà Cole tình cờ tìm thấy được.

Cậu thầm nghĩ về những buổi tối cả hai cùng ngồi trên sân thượng trung tâm, khi cơn gió hiếm hoi của mùa hè thổi qua, Zane sẽ luôn là người nhận ra Cole đang mệt mỏi trước cả khi chính cậu nhận ra điều đó. Cậu khao khát cái sự thấu hiểu tĩnh lặng ấy, khao khát cái cách mà chỉ cần Zane đứng đó thôi, mọi bão tố trong lòng Cole đều hóa thành mặt hồ phẳng lặng.

— 'Này, cậu có nghe tớ nói gì không đấy?' — Cole khẽ cựa quậy, cảm nhận lớp vải áo mỏng manh của Zane dưới gò má mình. Cậu ước gì mình có thể nghe thấy nhịp tim của Zane, một nhịp đập thực tế để chứng minh rằng tất cả những điều này không phải là một giấc mơ giữa ban ngày do cái nắng quái ác này tạo ra."

.

.

.

.

Nhưng rồi, một tiếng 'tạch' khô khốc của rơ-le điều hòa vang lên, kéo theo đó là tiếng cánh quạt kêu lạch cạch một cách mệt mỏi.

Cole giật mình mở choàng mắt.

Chẳng có gốc cây bàng nào cả. Cánh tay cậu không phải đang quàng qua vai Zane, mà là đang ôm chặt lấy một chiếc gối ôm đã sờn cũ, thấm đẫm mồ hôi.

Cậu đang nằm trong phòng mình. Ánh nắng gắt gỏng của buổi chiều muộn Hà Nội xuyên qua lớp rèm cửa mỏng, in lên nền gạch những vệt sáng vàng vọt, nóng rẫy. Căn phòng nhỏ chật chội nồng mùi giấy cũ và hơi nóng từ chiếc máy tính bàn chưa tắt. Cái điều hòa cũ kỹ trong góc phòng sau khi phát ra tiếng kêu đình công thì chỉ còn thổi ra những luồng gió lờ đờ, chẳng đủ để xua đi cái oi bức đang bủa vây.

Cole ngồi bật dậy, hơi thở đứt quãng. Cậu ngơ ngác nhìn quanh, theo bản năng vẫn hy vọng tìm thấy bóng dáng mái tóc vàng nhạt ấy ở đâu đó. Có thể là đang ngồi ở bàn học để soát lại đống đề cương cho cậu, hoặc đang đứng bên cửa sổ nhìn xuống dòng người hối hả bên dưới.

Nhưng không có ai cả.

Trên bàn học, chỉ có xấp đề thi thử toán hình dày cộp nằm im lìm dưới ánh đèn bàn. Ly nước lọc bên cạnh đã tan hết đá tự bao giờ, những giọt nước đọng lại bên ngoài thành cốc chảy dài xuống mặt bàn gỗ, trông giống như những giọt nước mắt không màu.

— 'Zane...?' — Cole thảng thốt gọi khẽ, giọng cậu khàn đặc.

Đáp lại cậu chỉ là tiếng ve kêu ran ngoài cửa sổ, inh ỏi và vô tình. Cậu vươn tay cầm lấy chiếc điện thoại đang nóng lên vì sạc pin. Màn hình hiện lên một dòng thông báo từ lịch nhắc nhở mà cậu đã cài đặt từ một năm trước: 'Ngày tưởng niệm.'

Trái tim Cole như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Mọi sự 'mát mẻ', mọi lời hứa hẹn về kem vani hay những buổi chiều lượn lờ Hồ Tây vừa nãy đều chỉ là một trò đùa tàn nhẫn của tâm trí. Zane đã hy sinh để cứu cậu vào cái ngày định mệnh ấy rồi. Cậu ấy đã tan biến vào hư không, để lại Cole một mình chống chọi với những mùa hè không bao giờ dứt.

Cole vùi mặt vào đôi bàn tay run rẩy, cảm nhận cái nóng nực đang thiêu đốt cả da thịt lẫn tâm hồn. Cậu khao khát cái lạnh của Zane đến mức phát điên, khao khát được một lần nữa nhìn thấy đôi mắt xanh ấy hơn bất cứ thứ gì trên đời.

Hà Nội mùa này, thực sự nóng đến mức khiến người ta phải bật khóc

Notes:

Ê nhưng mà nay Hà Nội nóng vãi ý, không chịu được 🤒

(This is my au!!!, thanks for reading all the thing i write🥹)