Actions

Work Header

Éphémère

Summary:

Naib had always thought summer was supposed to last forever.

Then Jack came into his life—a young painter spending the season in the countryside, and the first person to make those quiet days feel less lonely.

For three months, they shared sunlight, fruit from the garden, afternoons by the lake, and a love that neither of them dared to give a name.

Before Naib left, he asked:

“Next summer...?”

Jack promised.

He just never said whose summer he meant.

 

A little healing story for the soul.

I’m still learning and growing as a writer, so I hope you’ll be kind enough to support this little story. 🥺

Thank you for reading and for giving these two a little bit of your time. 🤍

Éphémère (French): Fleeting.

Chapter Text

Ánh nắng mùa hạ xuyên qua cửa kính xe, rơi thẳng lên mí mắt khiến Jack khẽ nhăn mày tỉnh giấc. Anh đưa tay che bớt ánh sáng trước mắt, chậm rãi ngồi thẳng dậy. Mái tóc đen vốn đã hơi rối vì tựa vào cửa kính suốt quãng đường càng trở nên lộn xộn hơn sau một giấc ngủ ngắn.

 

Ngoài cửa sổ, những cánh đồng xanh trải dài dưới bầu trời trong veo. Hàng cây ven đường nối tiếp nhau lướt qua, tán lá rung rinh trước gió, thỉnh thoảng để lộ những mái nhà nhỏ nằm nép mình giữa màu xanh bất tận. Xa hơn nữa là những ngọn đồi thoai thoải phủ đầy cỏ, ánh nắng phủ lên chúng một lớp vàng nhạt dịu dàng.

 

Jack nhìn ra ngoài cửa sổ thêm một lúc, anh vốn không biết chính xác mình đang mong chờ điều gì ở chuyến đi này, có lẽ anh cần một nơi đủ yên tĩnh để vẽ.

 

Hoặc cũng có thể, sau những tháng ngày quanh quẩn giữa London đông đúc, anh chỉ đơn giản là muốn tìm một nơi mà mình có thể ngồi hàng giờ trước khung vải, để mặc thời gian trôi qua mà không phải vướng bận điều chi.

 

  “Cậu Jack?”

 

Giọng người phụ nữ ngồi phía trước kéo anh trở về thực tại, Jack khẽ chớp đôi mắt đỏ au. Lúc này anh mới nhận ra chiếc xe đã dừng lại từ lúc nào.

 

  “Chúng ta đến nơi rồi!”

 

Jack chỉ gật nhẹ đầu rồi lại tiếp tục nhìn ra ngoài cửa kính. Trước mặt anh là một căn nhà nhỏ nằm giữa khoảng xanh yên bình của vùng ngoại ô. Một khu vườn rộng trải dài phía trước, những bụi hoa đang nở rộ dưới ánh nắng, vài cành cây đung đưa theo gió. Jack mỉm cười, cúi xuống lấy chiếc túi đặt bên cạnh.

 

  “Cảm ơn bác…”

 

  “Không có gì, đường xa thế này mà cậu ngủ được là tốt rồi.”

 

Người đàn ông ngồi ở ghế lái đáp lại đầy xởi lởi rồi cũng xuống xe, vòng ra phía sau lấy hành lý giúp anh, Jack cũng bước xuống theo.

 

Anh đứng trước căn nhà nhỏ, ngẩng đầu nhìn lên. Ba tháng, anh sẽ ở đây suốt ba tháng hè. Sau khi biết gia đình này còn phòng trống, Jack đã quyết định thuê nó làm nơi ở tạm thời.

 

Anh là một họa sĩ trẻ đang tìm kiếm cảm hứng cho những bức tranh mới, và một mùa hè tránh xa thành phố , giữa vùng quê yên tĩnh này, dường như là điều anh cần nhất. Chí ít, Jack đã nghĩ như thế…

 

*Rầm-!!*

 

Một tiếng động lớn bất ngờ vang lên ngay trên nóc xe làm anh giật mình.

 

  “Naib!! Mẹ đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng có nhảy từ trên ban công tầng hai xuống như thế!?”

 

Giọng người phụ nữ lập tức vang lên từ phía căn nhà làm Jack khựng lại, anh ngước mắt lên nhìn. Trên nóc xe, một cô bé đang ngồi xổm ở đó.

 

Thoạt nhìn, trông cô bé có vẻ hơi gầy. Mái tóc nâu dài quá vai bị gió thổi tung vài sợi, rũ xuống hai bên gương mặt còn mang nét non nớt của tuổi mới lớn. Cô bé chống một tay lên nóc xe, cúi đầu nhìn xuống. Cái áo phông rộng thùng thình cũng bị cú nhảy làm cho xộc xệch, đôi mắt xanh lam trong veo như chứa đựng cả bầu trời trên cao kia.

 

  “Con có làm sao đâu?”

 

Cô bé đáp tỉnh bơ.

 

  ‘“Lần nào con cũng nói câu đó!”

 

Jack đứng bên cạnh chiếc xe, nhất thời chẳng biết nên phản ứng thế nào. Trong thư, bác chủ nhà có nhắc qua rằng căn nhà còn có một người con 17 tuổi đang sống ở đó. Chỉ là, Jack không ngờ lại là một cô bé, tính cách còn có phần….hơi năng động?

 

Hai người cứ im lặng vài giây mà nhìn nhau, cho đến khi Jack là người bật cười trước.

 

  “Chào em!”

 

Cô bé hơi nghiêng đầu, khuôn miệng nhỏ nhắn bấy giờ mới mở ra lần nữa.

 

  “Chào anh…”

 

Ánh mắt xanh trong trẻo lướt xuống chiếc túi trong tay Jack, rồi dừng lại ở cổ của anh, đuôi mắt tựa hồ hơi sáng lên khi nhìn thấy thứ lấp lánh trên cổ Jack nhưng rất nhanh lại trở về vẻ bình lặng.

 

  “Anh là người sẽ ở đây trong mùa hè này sao?”

 

Jack khẽ gật đầu, cô bé chẳng nói chẳng rằng chỉ chống hai tay xuống nóc xe rồi nhảy xuống. Anh theo bản năng lùi lại hai bước, Jack vừa mới chứng kiến cô bé nhảy từ tầng hai xuống đây, đương nhiên chẳng thể nào vờ như không lo rằng em sẽ lại làm chuyện gì đó khiến anh giật mình.

 

Nhưng lần này, cô bé chỉ đáp xuống nền đất một cách nhẹ nhàng. Em phủi phủi hai bàn tay, vẻ mặt bình thản đến mức chẳng khác gì vừa bước xuống từ một bậc thềm.

 

  “Em là Naib.”

 

  “Rất vui được gặp em, Naib! Anh là Jack.”

 

Naib nhìn Jack đang cười với mình mà không trả lời ngay. Em chỉ đứng đó nhìn anh thêm một lúc, đôi mắt xanh vẫn mang theo vẻ dò xét khó hiểu, rồi đột nhiên, em quay người chạy về phía căn nhà.

 

  “Naib!”

 

Tiếng mẹ em lại vang lên.

 

  “Dạ!”

 

  “Xuống đây giúp mẹ mang đồ!”

 

  “Con biết rồi!”

 

Bóng dáng nhỏ nhắn nhanh chóng biến mất sau cánh cửa, chỉ còn mình Jack vẫn đứng yên bên chiếc xe. Một lúc sau, anh mới khẽ bật cười. Có lẽ...ba tháng ở đây sẽ không yên tĩnh như anh tưởng.

 

Mất hơn một ngày, Jack mới dần quen được với nhịp sống nơi vùng quê này. Mọi thứ ở đây đều chậm hơn London rất nhiều. Buổi sáng bắt đầu bằng tiếng chim ngoài cửa sổ, buổi trưa kéo dài dưới những vòm cây xanh rợp bóng, còn đến chiều, ánh nắng lại trải vàng cả khoảng sân trước nhà. Những tán cây nối tiếp nhau thành từng khoảng xanh um, cành nào cành nấy đều sai trĩu quả. Hai bác chủ nhà còn bảo nếu Jack muốn ăn thì cứ hỏi Naib. Khu vườn ấy vốn thuộc về em, từ việc chăm sóc đến thu hoạch đều do một tay em lo liệu.

 

Jack nghe vậy chỉ gật đầu, anh vẫn chưa có dịp tìm hiểu xem một cô bé như Naib làm cách nào để chăm sóc được cả khu vườn rộng đến thế. Nhưng hôm nay, anh còn một việc khác cần làm. Jack cần xuống thị trấn để đổi một ít tiền mặt. Dẫu sao anh cũng sẽ sống ở vùng ngoại ô này suốt ba tháng hè, dùng tiền mặt sẽ thuận tiện hơn nhiều.

 

  “Cậu cứ bảo Naib dẫn đi.” Bác gái vừa nói vừa thu dọn đống rau mới hái. “Nó thạo đường ở đây lắm. Cậu mới tới, tự đi một mình dễ lạc.”

 

  “Vâng. Để cháu tìm em ấy.”

 

Chỉ là...anh tìm mãi mà vẫn chẳng thấy Naib đâu. Jack đi qua phòng khách, nhìn ra khu vườn phía sau, rồi lại vòng sang bên hông nhà, vẫn không có ai. Anh đứng dưới mái hiên một lúc, đưa mắt nhìn quanh.

 

  “Đi chơi với bạn rồi sao?”

 

Nghĩ là vậy, nhưng Jack vẫn bước vào khu vườn phía trước nhà, nơi này rộng hơn anh tưởng rất nhiều. Những luống dâu tây nằm thấp dưới tán lá xanh mướt, vài quả đỏ mọng lấp ló giữa đám lá. Xa hơn một chút là những bụi mâm xôi đang vào mùa, từng chùm quả nhỏ chen chúc trên cành. Mận, táo và lý đen được trồng rải rác khắp khu vườn. Có những cành cây nặng đến mức gần như trĩu xuống vì quá nhiều quả.

 

Gió thổi qua đem theo một mùi hương ngọt ngào pha lẫn chút chua thanh của trái cây chín thoảng trong không khí, quyện cùng mùi cỏ xanh và hơi ấm của nắng mùa hè. Jack đi sâu hơn vào trong nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng cô nhóc đâu. Anh dừng lại, đưa mắt nhìn quanh.

 

  “Naib?”

 

Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng lá cây xào xạc trên đầu đáp lại lời anh. Jack tiếp tục bước, cho đến khi trước mắt anh xuất hiện một cây anh đào khá lớn. Tán cây xòe rộng, những cành lá đan vào nhau tạo thành một khoảng bóng râm mát rượi giữa khu vườn. Vài quả anh đào đỏ mọng treo lủng lẳng giữa những chiếc lá, thỉnh thoảng khẽ lay động theo gió.

 

Jack ngẩng đầu nhìn, vẫn không có ai, nhưng anh vừa vòng qua phía bên kia thân cây to lớn thì—

 

*Bộp!*

 

Một vật gì đó rơi thẳng xuống đầu làm Jack đứng chết lặng mất vài giây. Anh cúi xuống nhìn liền thấy một quyển sách nằm dưới chân. Jack nhặt nó lên, phủi đi mấy cánh lá còn vương trên bìa.

 

Éphémère…

 

Cái tên nghe thật đẹp. Anh lật qua vài trang, ánh mắt dừng lại ở phần tóm tắt phía sau. Những dòng chữ kể về một chuyện tình đơn phương, vừa đủ lãng mạn để khiến Jack khẽ bật cười. Đúng là con gái mới lớn, đứa nào cũng đọc mấy câu chuyện tình cảm thế này sao?

 

Nghĩ vậy, Jack liền ngẩng đầu lên, cô nhóc vẫn nằm nguyên trên cành cây. Cả người gần như ôm lấy nhánh cây to lớn, mái tóc nâu dài rũ xuống giữa những kẽ lá. Hai tay buông thõng, đôi chân cũng chẳng buồn động đậy. Trông chẳng khác gì một con mèo lười vừa tìm được chỗ ngủ vừa ý.

 

Jack nhìn một lúc, sau đó anh đưa tay lên, khẽ lay ngón tay cô bé.

 

  “Này.”

 

Người nằm kia không có phản ứng, Jack chờ thêm vài giây rồi lay thêm lần nữa thì hàng mi trên gương mặt ấy mới khẽ động. Naib nâng một mí mắt lên, đôi mắt xanh trong veo hiện ra dưới bóng cây, vẫn còn mang theo vẻ lười biếng. Hóa ra cô nhóc chẳng ngủ, chỉ là không muốn mở mắt mà thôi.

 

  “Sao vậy?”

 

Giọng nói vẫn còn ngái ngủ, pha chút khó chịu vì bị làm phiền. Jack giơ quyển sách lên.

 

  “Em làm rơi cái này.”

 

Naib liếc xuống nhưng chẳng buồn đưa tay nhận lại.

 

  “Để đó đi.”

 

  “...”

 

Jack nhìn quyển sách trong tay mình, sau đó lại nhìn người đang nằm trên cây.

 

  “Em không sợ nó rơi trúng ai khác à?”

 

Naib im lặng vài giây rồi mới khẽ đáp.

 

  “Nó chưa từng rơi trúng ai ngoài anh…”

 

Jack nghẹn mất một nhịp, anh chẳng biết nên cười hay nên thở dài. Cuối cùng chỉ có thể cười trừ.

 

  “Em có thể dẫn anh xuống thị trấn không? Anh không biết đường. Mẹ em bảo anh nhờ em...”

 

Chỉ thấy Naib khẽ cau mày, em quay mặt sang hướng khác, mái tóc nâu theo đó rơi xuống che mất một phần gương mặt.

 

  “...không rảnh.”

 

Jack sững lại, anh không nghĩ mình đã làm gì khiến cô bé khó chịu. Bàn tay đang nắm quai túi vô thức siết nhẹ.

 

  “Anh đã làm gì khiến em không vui sao?”

 

  “Không.”

 

Câu trả lời đến nhanh đến mức gần như chẳng cần suy nghĩ. Nhưng Naib vẫn không quay lại nhìn anh, Jack đứng đó thêm vài giây, càng nhìn, anh càng cảm thấy khó hiểu. Rõ ràng là không vui, vậy mà lại nhất quyết nói không có chuyện gì.

 

  “Vậy... anh tự đi cũng được.”

 

Jack chỉ tay về phía con đường lớn bên ngoài khu vườn.

 

  “Cứ đi theo đường đó là được đúng không?”

 

Naib im lặng không đáp, Jack đợi thêm một lúc nhưng vẫn chẳng nhận được câu trả lời. Anh đành thở dài,, quay người bước đi. Nhưng mới đi được vài bước—

 

Bịch.

 

Một tiếng động khẽ vang lên phía sau. Jack quay đầu lại nhìn. Naib đã nhảy xuống khỏi thân cây. Em đáp xuống nền cỏ nhẹ đến mức gần như chẳng phát ra tiếng động, sau đó khẽ ngáp một cái. Vài chiếc lá vương trên áo cũng chỉ được phủi qua loa, em đi ngang qua Jack.

 

  “Còn đứng đó làm gì?”

 

Jack nghe thế thì hơi ngẩn người. Naib chẳng thèm nhìn anh, chỉ tiếp tục bước về phía con đường nhỏ dẫn ra khỏi khu vườn.

 

  “Để anh tự đi rồi bị lạc, mẹ em lại cằn nhằn...”

 

Jack mất vài giây mới phản ứng lại, anh vội xách túi đuổi theo.

 

  “Cảm ơn em.”

 

  “Ừ.”

 

Jack nhìn bóng lưng phía trước, mái tóc nâu dài khẽ lay động theo từng bước chân, thỉnh thoảng lại bị gió thổi tung lên. Anh im lặng một lúc, rồi cũng bước nhanh hơn để theo kịp. Xem ra…..ba tháng mùa hè này sẽ chẳng dễ dàng như anh đã nghĩ.

 

Naib dẫn Jack vòng ra phía sau căn nhà. Một nhà kho nhỏ nằm nép mình dưới hàng cây, cánh cửa gỗ đã bạc màu vì nắng mưa. Em đưa tay kéo cửa sang một bên, để lộ bên trong vài chiếc xe đạp được dựng sát vào nhau. Naib cúi xuống nhìn qua một lượt, sau đó chọn lấy chiếc còn khá mới, kéo ra ngoài rồi chẳng nói chẳng rằng dúi thẳng vào tay Jack.

 

  “Đường xa lắm, đi xe đạp sẽ nhanh hơn...”

 

Nói xong, em quay người định đi. Nhưng mới bước được vài bước, Naib chợt nhận ra phía sau chẳng có tiếng động gì. Em quay đầu lại thấy Jack vẫn đứng nguyên tại chỗ. Hai tay anh đang giữ lấy chiếc xe đạp, vẻ mặt có chút... ngơ ngác. Naib thấy thế liền cau mày.

 

  “Gì vậy? Không phải anh nói là cần xuống thị trấn sao?”

 

Jack nhìn chiếc xe trong tay, rồi lại nhìn Naib. Một nụ cười gượng gạo chậm rãi hiện lên trên môi.

 

  “À thì...”

 

Naib nhìn anh thêm vài giây, chẳng cần hỏi thêm, em đã có câu trả lời. Đôi mắt xanh nhìn Jack từ trên xuống dưới, ánh mắt ấy rõ ràng giống như đang nhìn một sinh vật vừa làm ra chuyện gì đó rất khó hiểu.

 

  “Đừng nói là anh không biết đi xe đạp đấy nhé?”

 

Không khí bỗng chốc tĩnh lặng đi thấy rõ, Jack ngượng ngùng đưa tay gãi má cười hề hề. Cuối cùng, Naib khẽ thở ra.

 

  “Lên đi...”

 

Jack chớp mắt.

 

  “...hả?”

 

  “Lên.”

 

Jack nhìn bóng lưng nhỏ nhắn trước mặt, rồi nhìn chiếc xe dưới chân mình. Cuối cùng anh cũng bước tới, ngồi lên phía sau. Chiếc xe hơi nghiêng sang một bên. Jack vội chỉnh lại tư thế, cố giữ cho trọng lượng của mình không làm mất thăng bằng.

 

  “Em chở anh được không vậy?” Anh hơi ngập ngừng. “Anh nặng lắm đó.”

 

Naib quay đầu nhìn anh, ánh mắt ấy khiến Jack đột nhiên có cảm giác mình vừa hỏi một câu rất ngớ ngẩn.

 

  “Anh….”

 

Naib quay đầu lại, hai tay em siết lấy tay lái.

 

  “Ngồi yên đi.”

 

Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, bánh xe nghiến nhẹ trên con đường lát đá, từng tiếng lộc cộc hòa vào tiếng gió thổi qua những hàng cây. Căn nhà và khu vườn ngập nắng dần lùi lại phía sau, chỉ còn những khoảng xanh nối tiếp nhau trải dài trước mắt.

 

Jack ngồi phía sau, nhìn mái tóc nâu bị gió thổi tung lên trước mặt. Chẳng biết có phải do nắng chiếu làm anh bị ảo giác hay không mà anh lại thấy khóe môi em khẽ kéo lên một nụ cười. Im lặng được một lúc, anh vẫn không nhịn được mà lên tiếng.

 

  “Em thường chở khách thế này à?”

 

  “Không.”

 

  “Vậy anh là người đầu tiên ư?”

 

  “Không.”

 

Jack chớp mắt.

 

  “...vậy là sao?”

 

Naib không quay đầu lại.

 

  “Anh nói nhiều quá.”

 

Jack bật cười khẽ rồi đành im lặng. Ít nhất cho đến khi nghe thấy tiếng gió lướt qua bên tai, Jack mới chợt nhận ra chuyến xe này có lẽ sẽ dài hơn anh tưởng.

 

Hai người trở lại nhà khi mặt trời đã ngả sang chiều. Ngoài hiên, mấy người bạn của Naib đã đứng đợi từ lúc nào. Vừa trông thấy em, một người trong số đó vẫy tay gọi lớn. Naib cũng gần như ngay lập tức chạy về phía họ. Nụ cười trên môi em rạng rỡ đến mức khiến Jack thoáng khựng lại.

 

Anh chậm rãi bước phía sau, nhìn Naib đá chiếc xe đạp sang một bên chẳng chút để tâm rồi chạy thẳng đến nhập vào nhóm bạn. Chỉ trong chớp mắt, dáng vẻ cau có và lạnh nhạt ban nãy đã biến mất sạch. Em nói gì đó với mấy người kia rồi cả đám cùng bật cười.

 

Jack đứng dưới bậc thềm, lặng lẽ nhìn một lúc. Hóa ra em ấy không phải lúc nào cũng khó gần. Chỉ là...bạn của em ấy toàn con trai nhỉ?

 

Nghĩ cũng đúng, tính cách của em ấy vốn chẳng có vẻ gì là thùy mị hay dịu dàng cho lắm. Jack bật cười khe khẽ, lắc đầu rồi xách túi định bước vào nhà. Nhưng mới đi được vài bước, phía sau đã vang lên một tiếng gọi.

 

  “Nè!”

 

Jack quay lại, Naib chẳng biết đã bỏ bạn bè lại từ lúc nào, đang chạy về phía anh. Em dừng trước mặt Jack, hơi thở còn chưa kịp đều lại.

 

  “Anh có muốn đi bơi không?”

 

Jack hơi khựng lại trước lời mời đột ngột ấy, còn chưa kịp trả lời thì bác gái đã bước ra khỏi hiên nhà.

 

  “Cháu rảnh thì đi cùng Naib nha.”

 

Bác gái nhìn sang con mình, giọng vừa bất lực vừa quen thuộc.

 

  “Nó nghịch lắm, cô không yên tâm. Dù sao cũng chờ bữa tối luôn ha?”

 

Jack nhìn Naib, em đang đứng cách đó không xa, nghe mẹ nói vậy nhưng chẳng có vẻ gì là muốn phản đối. Jack chợt nhớ đến quãng đường vừa rồi. Naib đã chở anh đi một đoạn khá xa chỉ vì mẹ nhờ, dù từ đầu đến cuối chẳng mấy khi nói chuyện. Nghĩ vậy, anh cũng không tiện từ chối.

 

  “Vâng, được ạ.”

 

Naib lập tức quay sang nhìn anh, đôi mắt tựa hồ hơi sáng lên.

 

  “Anh biết bơi không?”

 

  “Biết một chút.”

 

  “Vậy đi.”

 

Nói rồi em quay người chạy về phía đám bạn đang đứng đợi. Jack đứng lại dưới hiên nhà một thoáng. Sau đó anh cũng bật cười, xách túi đi theo. Anh vốn chẳng thích bơi lắm. Nhưng nếu chỉ là đi trông chừng Naib một lát...có lẽ cũng chẳng sao.

 

Mặt hồ nằm giữa những hàng cây xanh rì, mặt nước phản chiếu ánh nắng đến mức Jack phải hơi nheo mắt. Gió từ phía hồ thổi tới mang theo hơi nước mát lạnh, xua bớt cái nóng còn vương lại trên da sau quãng đường dài. Naib đặt chiếc khăn xuống bãi cỏ, chẳng nói chẳng rằng đi thẳng về phía hồ.

 

Jack đứng phía sau, nhìn em một lúc rồi mới nhớ đến lời mẹ Naib dặn.

 

  “Trông chừng nó.”

 

Anh khẽ thở dài, đành bước theo.

 

  “Em đừng đi xa quá nhé.”

 

Naib chẳng buồn quay đầu.

 

  “Biết rồi.”

 

Em đi thêm vài bước thì dừng lại, cúi người tháo giày. Sau đó là tất, tất cả đều bị vứt sang một bên một cách tùy tiện. Jack ngồi xuống bãi cỏ, chống tay ra phía sau, kiên nhẫn nhìn Naib.

 

Nếu không phải vì đã hứa với mẹ Naib, có lẽ anh chẳng bao giờ đặt chân đến nơi này. Em quay lưng về phía anh, đưa tay kéo vạt áo lên. Jack còn chưa kịp hiểu em định làm gì thì chiếc áo đã được kéo qua đầu. Anh vừa nhìn thấy thân thể bên trong không có áo ngực liền lập tức quay phắt mặt sang chỗ khác.

 

  “Em... em làm gì vậy?”

 

Phía sau im lặng vài giây, Naib nhìn người đang quay lưng về phía mình với vẻ mặt khó hiểu.

 

  “Tắm?”

 

Jack không biết nên nói gì, anh chỉ cảm thấy có gì đó không đúng. Naib nhìn vẻ lúng túng của anh liền nghiêng đầu.

 

  “Anh bị gì vậy?”

 

  “Không, chỉ là...”

 

Jack đưa tay che nửa khuôn mặt, cố tìm một lý do nghe sao cho hợp lý.

 

   “Em không thể...”

 

Naib khó hiểu nhìn anh thêm một lúc rồi đột nhiên bật cười.

 

  “Đều là con trai hết mà? Anh ngại cái gì?”

 

Jack khựng lại, anh từ từ quay đầu. Ánh nắng trải dài trên mặt hồ phía sau Naib, khiến đôi mắt xanh của em sáng lên như một mảnh trời mùa hạ.

 

  “...em là con trai!?”

 

Lần này đến lượt Naib đứng hình. Cậu nhìn Jack, rồi lại nhìn xuống chính mình, như thể đang tự hỏi rốt cuộc người trước mặt đã hiểu sai chuyện gì.

 

  “Chứ không thì là con gì?”

 

Một tiếng cười bật ra khỏi cổ họng cậu. Rất nhẹ, nhưng cũng là lần đầu tiên kể từ khi Jack đặt chân vào căn nhà này, anh nhìn thấy Naib cười với mình.

 

Không phải nụ cười rạng rỡ mà anh đã thấy lúc cậu chạy về phía những người bạn. Cũng không phải cái nhếch môi đầy miễn cưỡng mỗi khi bị mẹ gọi. Chỉ đơn giản là một nụ cười vì thấy ai đó ngốc đến mức khó tin. Naib đưa tay vén mái tóc dài ra sau vai, đôi mắt vẫn cong lên vì buồn cười.

 

“Này.” Jack vẫn chưa hoàn hồn. “Đừng có bảo anh tưởng em là con gái đấy nhé?”

 

……

 

Thôi xong…Jack biết mình chẳng cần trả lời nữa. Bởi vì nhìn vẻ mặt kia, Naib đã tự có câu trả lời rồi. Cậu thôi không cười cợt vì sự hiểu lầm tai hại của Jack nữa. Chạy vài bước lấy đà, Naib nhảy thẳng xuống làn nước mát. Tiếng nước bắn lên dưới ánh nắng mùa hè trong veo đến chói mắt. Jack ngồi lại trên bờ, nhìn theo bóng dáng nhỏ bé vừa khuất dưới mặt nước. 

 

Đến lúc ấy anh mới có thời gian quan sát Naib lâu hơn. Cậu nhóc thật sự rất năng động, gần như chẳng lúc nào chịu ngồi yên. Khi thì lặn xuống nước, lúc lại ngoi lên cách đó vài mét, bị bạn bè kéo tay rồi cười phá lên. Mái tóc nâu vốn thường buông xõa trên vai giờ ướt sũng, bết lại, để lộ rõ hơn những đường nét khuôn mặt vốn luôn bị che khuất bởi những lọn tóc ấy.

 

Và Naib cười rất nhiều, không giống những lúc ở nhà. Ở nhà, Jack hiếm khi thấy cậu cười thật sự. Phần lớn thời gian Naib hoặc cau có, hoặc thờ ơ, hoặc chỉ đáp lại anh bằng vài câu cụt ngủn như thể mọi thứ trên đời đều chẳng đáng để cậu bận tâm.

 

Nhưng ở đây thì khác, cậu cười đến mức đôi mắt cũng cong lên, tiếng cười bị gió mùa hè cuốn đi trên mặt nước. Chẳng hiểu vì sao, Jack nhìn một hồi rồi cũng bất giác cong khóe môi. Có lẽ niềm vui của một người thật sự có thể lây sang người khác.

 

  “Anh Jack! Xuống đây đi!”

 

Một người trong đám bạn gọi với lên, Jack lập tức lắc đầu.

 

  “Không, cảm ơn. Mấy đứa cứ chơi đi.”

 

  “Thôi nào! Trời nóng lắm, anh định ngồi đó mãi hả? Hay anh sợ? Nước không sâu lắm đâu, anh yên tâm!”

 

Nói đoạn, cả đám cười rộn lên rôm rả, Jack còn đang định tìm một lý do khác thì Naib từ dưới nước ngoi lên. Cậu đưa tay vuốt mái tóc ướt khỏi mặt, nhìn anh một cái. Chỉ một cái nhìn rất ngắn, sau đó cậu quay sang tiếp tục chơi với bạn bè.

 

Jack cũng không hiểu tại sao mình lại thấy hơi... mất mặt. Cuối cùng, sau một hồi bị đám trẻ nhiệt tình đến mức không thể từ chối, anh đành xuống nước. Đám thiếu niên mới lớn vừa nhìn thấy thân hình của một người đàn ông 27 tuổi liền suýt xoa ngưỡng mộ. 

 

Jack đáp vài câu cho có lệ, ánh mắt bất giác nhìn về phía Naib. Cậu nhóc cũng đang nhìn anh, chỉ có điều ngay khi vừa chạm mắt ,Naib đã vội vàng quay đi, như thể vừa bị phát hiện việc lén lút mình làm.

 

Bọn họ ngụp lặn đến chán mới kéo nhau lên bờ, một quả bóng chuyền chẳng biết từ đâu được mang ra. Jack vừa ngồi xuống, còn chưa kịp lau nước trên tóc thì đã nghe một giọng nói phía sau.

 

  “Anh Jack, chơi chung đi!”

 

  “Anh?”

 

  “Ừ!”

 

  “Nhưng anh không biết chơi.”

 

  “Không sao! Bọn em chỉ chơi vui thôi!”

 

Jack nhìn gương mặt đầy mong chờ của cậu bạn trước mặt, rồi lại nhìn đám người đang đứng xung quanh. Có vẻ như hôm nay anh sẽ không được yên.

 

  “Được rồi.”

 

Tiếng hoan hô lập tức vang lên. Jack đứng dậy, phủi cát trên tay rồi bước vào bãi cỏ. Naib ở phía đối diện vừa đón được bóng đã cười lớn. Cậu bật lên, đập bóng sang phía bên kia, mái tóc còn chưa khô hoàn toàn tung lên theo chuyển động. Jack nhìn theo quả bóng bay qua đầu mình.

 

...Hóa ra em ấy là như vậy.

 

Không phải cậu nhóc luôn nằm vắt vẻo trên cây với vẻ mặt chẳng quan tâm đến ai. Cũng không phải người lạnh nhạt đến mức anh từng nghĩ mình chẳng thể nói chuyện nổi quá vài câu. Naib ở đây giống như một người hoàn toàn khác.

 

Hoặc có lẽ...đây mới là Naib thật sự. Jack chẳng biết, anh chỉ biết mùa hè này dường như còn rất nhiều điều về cậu mà anh chưa kịp hiểu. Có vẻ như vì đã quá mải suy nghĩ, Jack hoàn toàn không để ý quả bóng đã lại nằm trong tay Naib từ lúc nào.

 

  “Anh Jack, cẩn thận—”

 

*Bốp—!!*

 

Quả bóng bay thẳng vào mặt anh, Jack chỉ kịp nghe tiếng gió xé qua bên tai trước khi cả khuôn mặt hứng trọn cú đập. Anh loạng choạng lùi về sau vài bước, may mà vẫn đứng vững. Xung quanh lập tức im bặt, Jack đưa tay lên mặt, còn chưa kịp định thần thì đã thấy Naib đứng bên kia sân sững người. Nụ cười trên môi cậu biến mất. Đôi mắt xanh mở lớn, vẻ lo lắng thoáng hiện lên rất rõ.

 

  “Anh Jack...”

 

Jack vội xua tay.

 

  “Không sao đâu... mấy đứa...”

 

Anh còn chưa kịp nói hết câu thì cảm giác ấm nóng đã chảy xuống dưới mũi làm Jack khựng lại. Anh đưa tay lên lau thử, một màu đỏ nổi bật trên đầu ngón tay.

 

  “...”

 

Kết quả đúng như Jack nghĩ, Naib đã bị mẹ mắng cho một trận.

 

  “Mẹ đã bảo con chơi cẩn thận rồi mà!”

 

  “Con có cố ý đâu...”

 

  “Không cố ý mà con đánh người ta chảy cả máu mũi thế kia à?”

 

Naib cúi đầu, mái tóc nâu rũ xuống che gần hết khuôn mặt.

 

  “...con xin lỗi.”

  

  “Xin lỗi mẹ làm gì!? Xin lỗi người bị con làm bị thương kìa!”

 

Jack ngồi bên cạnh, một tay giữ miếng khăn giấy dưới mũi, nhìn cậu nhóc trước mặt. Ban nãy còn cười đến mức chẳng thấy trời đất đâu. Vậy mà giờ đã ngoan ngoãn đứng đó chịu mắng. Jack nhìn cậu một lúc, chẳng hiểu sao, anh lại thấy hơi buồn cười. Cậu nhóc này đúng là kỳ lạ.

 

  “Không sao đâu, cũng là do cháu không cẩn thận thôi ạ. Bác đừng mắng em ấy nữa.”

 

Bác gái nhìn Jack một lúc, cuối cùng chỉ khẽ thở dài.

 

  “Thôi được rồi. Lần sau chơi thì để ý một chút, đừng có làm người ta bị thương nữa.”

 

  “...vâng.”

 

Bác gái nói thêm vài câu rồi mới quay vào bếp, để lại hai người ngoài phòng khách. Naib vẫn đứng nguyên tại chỗ. Cậu đưa tay vò rối mái tóc của mình, mạnh đến mức những sợi tóc vốn đã rối tung lại càng trở nên lộn xộn hơn, giống như đang cố phát tiết hết sự bực bội không biết nên trút vào đâu.

 

Một lúc sau, bàn tay ấy buông xuống, Naib quay lại nhìn Jack. Ánh mắt ấy có gì đó rất kỳ lạ, ít nhất Jack nghĩ vậy. Không giống vẻ cau có thường thấy, cũng chẳng giống vẻ vô tư lúc ở bên hồ. Cậu cứ đứng đó nhìn anh, môi hơi mím lại, đôi mắt xanh thoáng dao động như thể đang muốn nói điều gì đó.

 

  “Em có gì muốn nói à?”

 

Naib hơi hé môi, nhưng cuối cùng chẳng có âm thanh nào thoát ra. Cậu chỉ nhìn Jack thêm vài giây, rồi đột nhiên xoay người. Bóng dáng nhỏ nhắn nhanh chóng biến mất sau cầu thang.

 

Jack ngồi lại một mình, miếng khăn giấy dưới mũi đã thấm một chút đỏ. Anh nhìn theo hướng Naib vừa rời đi, không hiểu nổi cậu nhóc ấy vừa định nói gì. Đến cả bữa tối, Naib cũng không xuống nhà thêm một lần nào nữa.

 

Sau khi ăn xong, Jack vốn định trở về phòng thì trông thấy bố mẹ Naib đang cùng dì giúp việc chuyển vài túi đồ ra chiếc xe đỗ trước sân. Anh hơi ngạc nhiên liền bước đến hỏi.

 

  “Bác định đi đâu ạ?”

 

Bác trai vừa đóng cốp xe vừa cười.

 

  “Về thành phố thôi cháu. Công việc của hai bác ở đó, lâu lâu mới về đây được.”

 

Jack nghe thế liền khựng lại.

 

  “Vậy... Naib thì sao ạ?”

 

Bác gái nhìn lên tầng hai, vẻ mặt bình thản như thể chuyện ấy vốn đã quá quen thuộc.

 

  “Nó ở đây. Từ trước đến giờ vẫn vậy. Đây mới là nhà của nó mà….”

 

Jack im lặng nghe bác gái kể. Hóa ra, trước đây em cũng sống trong thành phố cùng bố mẹ, nhưng tính cách em có phần lầm lì ít nói. Ở trường cũng chẳng yên bình gì cho cam, vì tính cách đó mà em bị bắt nạt, nhưng em không phải dạng yếu đuối nhịn nhục nên gây gổ đánh nhau là chuyện như cơm bữa.

 

Hai bác đành phải đưa em về đây, có vẻ như thôn quê yên bình cũng giúp chữa lành Naib. Em dần mở lòng và nói chuyện nhiều hơn, nên hai bác mới đành để em ở lại đây. Quanh năm suốt tháng, căn nhà này chỉ có Naib và dì giúp việc ghé qua hai lần mỗi tuần. Còn bố mẹ em, vì công việc, phần lớn thời gian đều ở thành phố.

 

  “Em ấy sống một mình suốt như vậy sao?”

 

Câu hỏi gần như chỉ là một tiếng lẩm bẩm nhưng không ai trả lời. Chiếc xe đã bắt đầu lăn bánh, chậm rãi đi khỏi cổng rồi khuất dần sau hàng cây.

 

Jack đứng đó nhìn theo, bất giác, ánh mắt anh lại hướng lên ban công tầng hai. Naib đang đứng ở đó, cậu không gọi bố mẹ, cũng chẳng vẫy tay. Chỉ đứng tựa vào lan can, mái tóc nâu bị gió thổi nhẹ, đôi mắt xanh lặng lẽ nhìn theo chiếc xe đang dần biến mất ở cuối con đường.

 

Jack bỗng thấy bóng dáng ấy yên tĩnh hơn rất nhiều so với Naib mà anh đã nhìn thấy bên hồ ban chiều. Anh không biết mình nên nói gì. Cuối cùng, Jack chỉ quay người trở về phòng.

 

Cửa phòng vừa mở, anh đã nhìn thấy một tuýp thuốc nhỏ đặt ngay ngắn trên bàn. Anh cầm nó lên nhìn một lúc, là thuốc giảm sưng. Khóe môi anh khẽ cong lên, phòng anh vốn không khóa. Có lẽ cậu nhóc đã tự qua đây. Dù sao đây vốn cũng là phòng cũ của Naib, Jack đặt tuýp thuốc xuống. Anh nhìn nó thêm một lúc, rồi bật cười.

 

  “...cảm ơn em.”

 

Thời gian cứ thế trôi dần, và Jack nhận ra Naib thú vị hơn anh nghĩ rất nhiều. Những ngày đầu, anh vẫn thường chẳng hiểu nổi cậu nhóc ấy đang nghĩ gì. Naib có thể cau có với anh vào buổi sáng, rồi đến chiều lại chẳng biết từ đâu kéo anh ra ngoài, bắt anh cùng đám bạn chạy khắp cánh đồng.

 

Cậu thích ngủ trên cành cây anh đào lớn trong vườn, thích đọc sách ở những nơi chẳng ai tìm thấy, thích nhảy xuống hồ vào những buổi trưa nóng bức và luôn để mặc mái tóc dài phơi dưới nắng. Cũng chẳng biết từ lúc nào, Jack bắt đầu quen với sự hiện diện ấy.

 

Quen với tiếng cửa phòng bên cạnh mở ra mỗi sáng. Quen với việc trên bàn ăn luôn có thêm một chiếc cốc bị bỏ quên. Quen với những quả mọng Naib hái về rồi tiện tay đặt trước cửa phòng anh, dù miệng vẫn luôn nói rằng mình chẳng thích chúng. Mùa hè dường như cũng trôi nhanh hơn anh tưởng.

 

Anh cũng dần nói chuyện được với em nhiều hơn một chút. Và Jack để ý Naib thường hay nhìn vào chiếc vòng cổ trên ngực anh. Một vầng trăng khuyết bằng bạc, điểm xuyết những sợi dây leo hoa hồng mảnh mai quấn quanh, dưới ánh nắng đôi khi lại ánh lên một sắc bạc dịu dàng.

 

Có lần Naib nhìn nó hồi lâu rồi mới khẽ nói rằng em chưa từng thấy thứ gì tinh xảo đến vậy. Vậy nên Jack đã tháo nó xuống, đặt vào tay em. Chính anh cũng chẳng hiểu vì sao mình lại làm thế.

 

Đó là món quà bà nội để lại cho Jack trước khi qua đời. Trước nay, anh rất ít khi để người khác chạm vào nó, chứ đừng nói đến chuyện tháo khỏi cổ rồi đưa cho một người mới quen mượn. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt xanh lam ấy, Jack lại chẳng thể nào kiềm lòng được.

 

Có lẽ chỉ là vì anh muốn nhìn thấy nó trên người em một lần. Hoặc cũng có lẽ... anh chỉ đơn giản là không nỡ từ chối em. Anh vẫn nhớ ánh mắt em đã lấp lánh đến nhường nào khi nhìn thấy chiếc vòng nằm trên đôi bàn tay nhỏ nhắn ấy.

 

Thế nhưng, đến tối hôm đó, Jack lại chẳng thấy bóng dáng Naib đâu. Cậu nhóc chỉ nói là đi chơi với bạn một lát, vậy mà chẳng biết từ lúc nào trời đã tối hẳn. Dì giúp việc cũng đã ra ngoài tìm em, nhưng sự nóng ruột trong lòng Jack vẫn chẳng thể nào dịu xuống.

 

Cuối cùng, anh khoác vội áo rồi bước ra ngoài. Một lúc sau, dưới mái hiên, bóng dáng quen thuộc mới chậm rãi hiện ra. Jack biết rõ khi ấy mình vừa giận vừa lo đến thế nào. Anh gần như lập tức bước tới, nắm lấy cổ tay Naib kéo em vào nhà, định bụng phải hỏi cho ra nhẽ xem rốt cuộc em đã đi đâu mà giờ mới chịu về.

 

Nhưng Naib khẽ kêu lên một tiếng làm Jack khựng lại. Lúc bấy giờ anh mới nhận ra, trên người em chẳng biết từ bao giờ đã chi chít những vết trầy xước. Quần áo ướt sũng, nước còn nhỏ từng giọt xuống nền nhà. Mái tóc nâu bết lại trên gương mặt, đôi môi nhợt đi vì lạnh. Ngay cả bàn tay đang nằm trong tay anh cũng lạnh đến rợn người. Cơn giận trong lòng Jack lập tức tan đi quá nửa.

 

  “Chiếc vòng... em có thể mượn thêm vài ngày không?”

 

Jack sững lại, anh chẳng hiểu vì sao trong bộ dạng này mà em vẫn còn có tâm trí để bận tâm đến một chuyện khác. Thế nhưng nhìn đôi mắt xanh lam đang dè dặt hướng về phía mình, giọng nói của Jack cũng bất giác dịu xuống, mang theo chút dỗ dành.

 

  “Nếu em thích thì cứ giữ. Lúc nào trả anh cũng được.”

 

Naib khẽ thở phào, chỉ một hơi thở rất nhẹ, như thể vừa trút xuống được một gánh nặng mà Jack chẳng hề hay biết. Anh cũng không mấy bận tâm đến phản ứng ấy, chỉ bảo em mau đi tắm nước nóng kẻo nhiễm lạnh, rồi ngồi xuống giúp em xử lý những vết thương trên tay chân. 

 

Xong xuôi, Jack nhìn cái đầu nâu hơi xù lên vì vừa được sấy khô, chẳng hiểu sao lại không kìm được mà đưa tay xoa nhẹ lên đầu Naib. Tóc em thật sự rất mượt, còn vương lại một chút hương dầu gội thoang thoảng.

 

  “Anh rất lo cho em. Lần sau đừng về muộn như vậy nữa nhé?”

 

Chỉ thấy Naib hơi cứng người trước hành động ấy. Cậu nhóc ngước mắt nhìn anh trong thoáng chốc, rồi khẽ gật đầu, ngoan ngoãn đến mức chẳng còn giống cậu nhóc nghịch ngợm thường ngày. Jack hài lòng trước thái độ ấy, lúc này mới buông tay. Anh bảo em về phòng nghỉ ngơi rồi cũng trở về phòng mình.

 

Sau hôm đó, chẳng biết từ lúc nào, Naib thường hay nhìn anh hôm trước rất nhiều. Đôi khi chỉ là một ánh mắt thoáng qua khi Jack đang đọc sách, hoặc lúc anh đứng ngoài hiên nói chuyện với dì giúp việc. Có những buổi chiều, Jack vừa quay người đã thấy cậu nhóc lặng lẽ đi theo phía sau mình, chẳng nói gì, cũng chẳng hỏi anh định đi đâu.

 

Jack quay lại nhìn em, Naib cũng chỉ chớp mắt, rồi tiếp tục bước theo như thể chuyện đó vốn chẳng có gì kì lạ. Hai người vẫn chẳng nói với nhau được bao nhiêu, nhưng sự im lặng giữa họ dường như đã không còn giống những ngày đầu nữa. Những ngày sau đó cứ nối tiếp nhau như thế, và Jack nhận ra dường như mình đã quen với việc có thêm một người bên cạnh mất rồi…

 

Và rồi một hôm, Naib lại chở anh trên chiếc xe đạp cũ. Chiếc xe đôi lúc xiêu vẹo sang một bên vì Jack vốn quá khổ so với nó, vậy mà cậu nhóc vẫn chẳng chịu đổi sang đi bộ.

 

Em chỉ nói rằng muốn đưa anh đến một nơi—một “lãnh địa” riêng của mình. Nơi ấy cách căn nhà khá xa. Hai người vòng qua biết bao con đường nhỏ, xuyên qua những hàng cây rợp bóng, men theo những lối mòn mà Jack chưa từng đặt chân tới. Mãi đến khi ánh nắng trước mắt bỗng trở nên rộng mở, Naib mới chậm rãi dừng xe.

 

Trước mặt họ là một mặt hồ tĩnh lặng. Nước trong đến mức có thể nhìn thấy cả những viên sỏi nằm dưới đáy, từng gợn sóng nhỏ khẽ lay động theo làn gió. Xung quanh hồ là những hàng cây cao lớn, tán lá đan vào nhau như một mái vòm xanh biếc, gom những vệt nắng vụn vỡ rồi rải xuống mặt nước thành vô số đốm sáng lấp lánh.

 

Bên bờ hồ trải một thảm cỏ xanh rì, xen giữa là đủ loại hoa dại đang nở rộ, hương thơm thoang thoảng quyện vào không khí trong veo của buổi chiều. Jack đứng đó hồi lâu, chẳng hiểu sao lại có chút ngẩn ngơ. Một nơi đẹp đến mức khiến người ta quên mất mình vừa đi qua bao nhiêu con đường để đến đây.

 

Naib thì dường như đã quá quen thuộc với khung cảnh ấy. Em bước xuống xe, đi về phía bờ hồ, mái tóc nâu khẽ lay động trong gió. Vừa lúc ấy, từ những cành cây phía trên bỗng có mấy chú chim nhỏ sà xuống. Chúng chẳng hề sợ người, lần lượt đậu lên vai Naib, có con còn nghiêng đầu cọ nhẹ vào mái tóc em. Jack đứng phía sau, bất giác bật cười.

 

  “Em quen hết cả chúng ở đây rồi à?”

 

Naib chỉ nghiêng đầu nhìn mấy chú chim trên vai mình, rồi khẽ đáp.

 

  “Ừm.”

 

Một tiếng rất nhẹ, nhưng chẳng hiểu sao, giữa nơi yên tĩnh đến thế, Jack lại cảm thấy nó giống như câu trả lời dành riêng cho mình. Anh nhìn Naib đứng giữa khung cảnh ấy, bỗng nhiên có cảm hứng đến lạ.

 

Jack lấy khung vải ra, định bụng sẽ phác thảo lại một chút rồi khi trở về nhà sẽ hoàn thiện sau. Ánh nắng xuyên qua những tán cây, rơi xuống mái tóc nâu mềm mại của cậu nhóc thành từng mảng sáng nhỏ. Mấy chú chim ban nãy vẫn chẳng chịu rời đi, có con còn đậu hẳn trên đầu Naib, thỉnh thoảng lại cúi xuống rỉa rỉa mái tóc em.

 

Naib dường như cũng chẳng mấy bận tâm. Em chỉ nằm dài trên thảm cỏ, một tay chống đầu, tay còn lại lục lọi trong túi rồi lấy ra một quyển truyện.

 

Lại là nó, Éphémère…

 

Gần như lúc nào Jack cũng bắt gặp Naib đang đọc quyển sách ấy. Ở phòng khách, dưới gốc cây, bên hiên nhà, thậm chí cả những lúc ngồi chờ anh vẽ xong tranh, trên tay em cũng luôn có nó. Jack không nhịn được tò mò.

 

  “Em đọc đi đọc lại mãi không thấy chán sao?”

 

Naib khẽ ư hửm một tiếng, rồi lắc đầu. Em lật người lại, đặt quyển sách xuống thảm cỏ, ngón tay chậm rãi lật qua lật lại từng trang như thể đã thuộc lòng cả câu chuyện bên trong. Jack nhìn em một lúc rồi hỏi.

 

  “Câu chuyện trong đó thế nào vậy?”

 

Naib im lặng vài giây rồi em đáp, giọng nhẹ tênh.

 

  “Chỉ là một chuyện tình đơn phương của cô nhóc mới lớn với anh hàng xóm của mình thôi...”

 

  “Vậy à?”

 

Jack cúi xuống tiếp tục nét vẽ trên khung vải.

Anh chẳng biết rằng, người bên cạnh mình lúc ấy đang khẽ cụp mắt xuống. Còn quyển sách nằm trên thảm cỏ, vẫn mở đúng trang mà em đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần.

 

  “Anh hàng xóm ấy có yêu cô bé không?”

 

Naib khựng ngón tay trên trang sách.

 

  “...không biết.”

 

  “Sao lại không biết?”

 

  “Vì câu chuyện chưa có kết thúc.” 

 

Naib lăn qua lăn lại trên thảm cỏ một hồi, đến khi chán chê mới đứng dậy, phủi phủi mấy cọng cỏ còn vương trên áo rồi chậm rãi tiến lại gần chỗ Jack đang ngồi. Anh vẫn đang chăm chú với những nét vẽ trên khung vải, hoàn toàn không để ý đến tiếng bước chân khe khẽ phía sau.

 

Đến khi nhận ra thì gương mặt Naib đã ở ngay sát bên. Hương cỏ non mơn mởn thoảng qua chóp mũi khiến Jack giật mình, theo bản năng hơi ngả người về sau. Khoảng cách giữa hai người lập tức được kéo ra một chút, vừa đủ để anh nhìn rõ đôi mắt xanh lam đang chăm chú nhìn vào bức tranh. Naib dường như chẳng nhận ra phản ứng của anh, chỉ nghiêng đầu, tò mò nhìn từng nét màu trên khung vải.

 

  “Anh đang vẽ gì vậy?”

 

Jack khẽ chớp mắt, rồi mới bật cười.

 

  “Cảnh ở đây.”

 

  Naib im lặng một lúc, lại cúi xuống nhìn gần hơn. Mái tóc nâu mềm mại theo động tác ấy khẽ rũ xuống trước vai, vài sợi bị gió thổi lay động.

 

  “Em thấy đẹp lắm.”

 

Jack hơi khựng lại.

 

  “...anh còn chưa vẽ xong.”

 

  “Em đâu nói bức tranh.”

 

Cậu nhóc đáp tỉnh bơ, rồi lại ngồi xuống bên cạnh anh, chẳng nói chẳng rằng mà tựa lưng vào lưng Jack. Anh khẽ khựng lại trong thoáng chốc, nhưng rồi cũng chẳng phản đối, chỉ tiếp tục đưa cọ lên khung vải, mặc cho phía sau lưng mình có thêm một hơi ấm rất nhẹ.

 

Những chú chim trên cành vẫn ríu rít không ngừng, thỉnh thoảng lại có một con sà xuống gần Naib như thể đã quá quen với sự hiện diện của em. Tiếng chim, tiếng gió luồn qua những tán cây, cùng tiếng cọ sột soạt trên mặt vải hòa vào nhau thành một khoảng yên tĩnh dịu dàng.

 

Chẳng biết đã trôi qua bao lâu, Jack chỉ nhận ra khi sức nặng phía sau bỗng chốc nghiêng sang một bên. Anh lập tức buông cọ, đưa tay ra đỡ lấy đầu Naib trước khi em kịp đập xuống mặt đất.

 

  “Naib?”

 

Không có tiếng đáp lại, cậu nhóc vẫn nhắm nghiền mắt, hàng mi khẽ rung theo từng nhịp thở đều đặn. Có lẽ em đã ngủ từ lúc nào chẳng hay. Jack nhìn em một lúc, cuối cùng chỉ đành thở dài. Anh nhẹ nhàng điều chỉnh tư thế, để đầu Naib gối lên đùi mình thay vì nằm dưới thảm cỏ.

 

Cậu nhóc chẳng hề tỉnh giấc, chỉ hơi cựa mình rồi lại im lặng. Jack cúi xuống nhìn gương mặt đang say ngủ ấy. Không còn vẻ nghịch ngợm, không còn đôi mắt xanh lam lúc nào cũng tò mò nhìn hết thứ này đến thứ khác. Chỉ còn một gương mặt trẻ tuổi bình yên đến lạ dưới những vệt nắng xuyên qua tán cây.

 

Anh bất giác đưa tay gạt một lọn tóc nâu đang rơi trước trán em. Rồi lại cầm lấy cây cọ, tiếp tục bức tranh còn dang dở.

 

Đến tận khi mặt trời dần khuất sau những hàng cây, Naib mới lờ đờ tỉnh giấc. Hàng mi khẽ run lên vài lần trước khi đôi mắt xanh lam chậm rãi mở ra. Thứ đầu tiên đập vào mắt em là gương mặt điển trai của Jack đang cúi xuống nhìn mình.

 

Naib thoáng sững lại, chỉ mất vài giây, em mới nhận ra mình đang nằm ở đâu, rồi lập tức ngồi bật dậy.

 

  “Anh... sao anh không gọi em?”

 

Jack chẳng mấy để tâm đến vẻ bối rối ấy. Anh vẫn đang cúi xuống thu dọn khung vải cùng những dụng cụ vẽ, đến khi xong xuôi mới đứng dậy, vươn vai một cái.

 

  “Thấy em ngủ ngon quá, anh không nỡ.”

 

Anh phủi nhẹ vài cọng cỏ còn vương trên quần áo rồi nhìn về phía con đường dẫn về nhà.

 

  “Về thôi.”

 

Naib khẽ gật đầu, ngoan ngoãn đứng dậy đi theo anh. Jack không hề nhận ra, dưới ánh chiều tà đang dần nhuộm vàng cả khoảng đồng cỏ, hai gò má của cậu nhóc phía sau đã lặng lẽ ửng lên một chút. Naib cúi đầu, bàn tay vô thức siết lấy vạt áo. Em chẳng biết phải nói gì nữa.

 

Ngày hạ chí trôi qua cũng là lúc tháng bảy kéo đến, mang theo cái nắng oi ả hơn thường ngày. Jack đưa tay che trước mắt, nheo lại vì ánh mặt trời chói chang, nhìn Naib thoăn thoắt trèo lên cành cây anh đào quen thuộc rồi nằm dài ở đó như thể đã quá quen với việc tìm cho mình một góc riêng giữa khu vườn.

 

Thật tình, Jack cũng rất muốn leo lên đó. Bóng cây trông mát hơn dưới này nhiều. Phía sau những bụi cây, dì giúp việc đang chậm rãi bước tới, trên tay là một chiếc giỏ lớn đầy những trái cây vừa được hái trong vườn.

 

  “Naib, cháu có muốn ăn một chút không?”

 

Cậu nhóc nằm trên cành cây lắc đầu. Hiển nhiên, Jack chưa từng thấy Naib ăn bất kỳ loại trái cây nào trong khu vườn này. Không phải vì chúng không ngon — chính anh cũng đã thử qua, vị ngọt mát còn đọng lại nơi đầu lưỡi. Có lẽ chỉ đơn giản là cậu nhóc không thích chúng.

 

Nhưng điều khiến Jack khó hiểu là, nếu đã chẳng thích, tại sao Naib vẫn chăm chút cho khu vườn này đến vậy? Từng luống hoa được cắt tỉa ngay ngắn, những cành cây mọc lệch đều được buộc lại cẩn thận, trái cây đến mùa cũng được hái xuống đúng lúc. Naib gần như chẳng bỏ sót bất cứ thứ gì.

 

Jack ngẩng đầu nhìn bóng dáng đang đung đưa trên cành cây, cuối cùng chỉ có thể thầm nghĩ, đúng là một cậu nhóc thật kỳ lạ. Jack nhìn giỏ trái cây, nghĩ bụng dì giúp việc có lẽ cũng đã ăn đến phát ngán rồi, liền nảy ra một ý.

 

  “Dì cứ để chúng vào bếp nhé. Cháu làm một ít bánh. Buổi tối dì qua ăn thử với cháu nha?”

 

Naib đang nằm vắt vẻo trên cành cây, nghe đến đó liền hơi ngóc đầu dậy. Đôi mắt xanh lam vốn lười biếng lập tức sáng lên một chút.

 

  “Anh biết làm bánh?”

 

Jack gật đầu. Khóe môi anh cong lên thành một nụ cười dịu dàng, trong ánh mắt còn phảng phất chút ý trêu chọc.

 

  “Em muốn ăn không? Ngon lắm đó...”

 

Naib bắt gặp vẻ mặt ấy của anh, bỗng nhiên thấy mất tự nhiên. Em lập tức quay mặt đi, giả vờ nhìn sang nơi khác.

 

  “...không thèm.”

 

Ngừng một chút, như sợ Jack không tin, em còn bổ sung.

 

  “Em không thích đồ ngọt...”

 

Jack nhìn bóng lưng cậu nhóc trên cành cây, khóe môi vẫn giữ nguyên nụ cười.

 

  “Vậy à? Thế mà vừa nãy mắt em sáng lên rõ lắm đó.”

 

Naib lập tức im bặt, một lúc lâu sau, từ trên cành cây mới truyền xuống giọng nói lí nhí.

 

  “...anh nhìn nhầm rồi.”    

 

Nói là thế, nhưng khi Jack bước vào bếp, đeo tạp dề rồi bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu, Naib cũng lặng lẽ đi theo sau. Cậu nhóc chẳng nói gì, chỉ đứng cách anh một đoạn, đôi mắt xanh lam không ngừng dõi theo từng thứ Jack lấy ra khỏi tủ. Jack liếc nhìn em, khóe môi khẽ cong lên.

 

  “Không phải em không thích đồ ngọt sao?”

 

Naib lập tức quay mặt đi.

 

  “Em chỉ tò mò thôi.”

 

  “Vậy thì “tò mò” qua đây lựa giúp anh ít anh đào với dâu tây được không?”

 

Naib im lặng một lúc, cuối cùng cũng bước đến bên chiếc giỏ trái cây. Em cúi xuống nhìn hồi lâu, vẻ mặt nghiêm túc như thể đang cân nhắc một chuyện gì đó rất quan trọng. Rồi...tiện tay bốc đại vài quả.

 

Jack nhìn mấy quả anh đào xanh đỏ lẫn lộn trong tay em, lại nhìn sang những quả dâu đã hơi dập, nhất thời chẳng biết nên nói gì. Cuối cùng, anh chỉ có thể thở dài.

 

  “Naib.”

 

  “...gì?”

 

  “Em đang chọn quả hay đang chơi xổ số vậy?”

 

Naib ngơ ngác nhìn anh, Jack bật cười, đưa tay lấy những quả em vừa chọn đặt trở lại giỏ, rồi kiên nhẫn chỉ cho em từng thứ một.

 

  “Anh đào phải chọn những quả căng mọng, màu sắc đều nhau, không bị nứt. Còn dâu thì chọn những quả đỏ đều từ cuống xuống, không mềm, không bị dập.”

 

Naib cúi xuống nhìn theo ngón tay anh. Vẻ mặt chăm chú đến mức Jack không nhịn được mà khẽ cong môi.

 

  “Hiểu chưa?”

 

  “...rồi.”

 

  “Vậy thử lại xem.”

 

Naib gật đầu, lần này em cẩn thận hơn rất nhiều. Từng quả anh đào, từng quả dâu đều được cầm lên xem xét, thỉnh thoảng lại quay sang nhìn Jack như muốn xác nhận xem mình đã chọn đúng hay chưa. Jack cũng chẳng biết từ lúc nào, khoảng cách giữa hai người đã gần đến vậy. Anh đứng bên cạnh, kiên nhẫn chỉ cho em từng quả một. Có lẽ...mùa hè này cũng không tệ như anh từng nghĩ.

 

Chiều hôm ấy, căn bếp vốn luôn yên tĩnh bỗng trở nên bận rộn hơn hẳn. Jack rửa sạch những quả anh đào đỏ mọng, cẩn thận bỏ hạt rồi cho vào nồi cùng một chút đường và nước cốt chanh. Bên cạnh, những quả dâu tây tươi rói được Naib lựa ra lúc nãy cũng được cắt thành từng lát mỏng, xếp ngay ngắn trên chiếc đĩa sứ.

 

Naib đứng bên cạnh, chăm chú nhìn Jack làm từ đầu đến cuối. Có lúc em còn không nhịn được mà hơi nhón chân, tò mò nhìn vào chiếc nồi đang tỏa ra mùi thơm ngọt ngào. 

 

Sau một hồi loay hoay, cuối cùng những chiếc bánh cũng hoàn thành. Jack đặt chiếc bắt kem xuống, lùi lại một bước rồi hài lòng nhìn thành quả trước mắt.

 

Những chiếc bánh nhỏ được xếp ngay ngắn trên khay, lớp kem trắng mềm mại phủ bên trên, điểm thêm những quả dâu đỏ mọng cùng vài quả anh đào mà Naib vừa cẩn thận lựa chọn.

 

Bên cạnh, Naib vẫn đứng im từ nãy đến giờ.

Đôi mắt xanh lam chăm chú nhìn khay bánh đến mức gần như chẳng chớp mắt. Jack thấy thế liền đưa tay lấy ít kem còn dư ở đầu bắt kem rồi quẹt lên chóp mũi Naib.

 

  “Giờ em trông giống người thích đồ ngọt rồi đó!”

 

Jack nhìn vẻ mặt ngơ ngác ấy, không nhịn được mà bật cười. Đôi mắt anh cong lên theo nụ cười, mang theo chút trêu chọc dịu dàng. Naib vốn định cằn nhằn anh vì tự dưng lại lấy kem quệt lên mũi mình, nhưng vừa ngước mắt lên bắt gặp nụ cười ấy, những lời đã đến bên môi lại chẳng hiểu sao không thể thốt ra được.

 

Em chỉ ngẩn người nhìn Jack. Một lúc sau, Naib đưa tay lau vết kem trên chóp mũi, rồi chẳng nghĩ ngợi gì mà đưa đầu ngón tay lên miệng nếm thử.

 

  “...ngon lắm.”

 

Jack khựng lại, ánh mắt anh dừng trên gương mặt em lâu hơn một chút. Chẳng hiểu vì sao, trái tim bỗng khẽ đập lệch đi một nhịp. Chỉ là một chút kem thôi, vậy mà nhìn dáng vẻ của cậu nhóc trước mặt, Jack lại thấy Naib đáng yêu đến lạ.

 

Vậy là cuối cùng cũng có người giải cứu được khu vườn trái cây của Naib khỏi cảnh quả chín rụng đầy đất. Còn Naib cũng có thêm một việc mới để những ngày hè vốn chẳng có gì quá đặc biệt của mình không trở nên nhàm chán.

 

Đó là học làm bánh cùng Jack!

 

Dĩ nhiên, thành quả của cậu nhóc chẳng phải lúc nào cũng khiến Jack có thể vui vẻ đưa vào miệng. Có hôm bánh bị nướng quá lửa, có hôm lớp kem bị đánh đến chẳng còn ra hình dạng gì, thậm chí có lần Naib còn vô tình cho nhầm muối vào thay vì đường.

 

Mỗi lần như thế, Jack lại đứng trước thành phẩm, im lặng hồi lâu, vẻ mặt như đang nghiêm túc suy nghĩ xem mình nên nói điều gì để không làm tổn thương lòng tự trọng của người học trò bất đắc dĩ này.

 

Nhưng kỳ lạ thay, anh lại chẳng hề thấy phiền. Ngược lại, Jack bắt đầu mong chờ những buổi chiều như thế. Căn bếp vốn chỉ có tiếng dụng cụ va vào nhau nay thường xuyên vang lên giọng nói của Naib, khi thì hỏi anh phải cho bao nhiêu đường, khi thì tò mò vì sao bột lại phải đánh theo cách này, đôi lúc lại là tiếng cười bật ra khi cả hai nhìn thành quả thất bại trước mắt.

 

Những ngày hè cứ thế trôi qua, chậm rãi và bình yên. Jack chẳng biết từ lúc nào mình đã quen với việc quay đầu lại sẽ thấy Naib đứng bên cạnh. Quen với tiếng bước chân của em trong căn bếp. Quen với đôi mắt xanh lam lúc nào cũng tò mò nhìn anh. Quen với việc có thêm một người cùng trải qua những buổi chiều tưởng chừng chẳng có gì đặc biệt.

 

Có lẽ...anh thích những buổi chiều ấy không phải vì bánh ngọt. Cũng chẳng phải vì căn bếp, mà bởi vì người luôn ở bên cạnh anh trong những buổi chiều đó là Naib.