Actions

Work Header

Four Times Alfred and Krolock Could Have Fucked

Summary:

Four times Alfred and Krolock could have fucked and here they did.

Chapter 1: The Corridor

Chapter Text

“Cậu Alfred, lẽ nào cậu còn chưa hiểu sao? Chỉ khi chìm vào màn đêm cùng ta, cậu mới thấu hiểu được ý nghĩa cuộc đời mình. Hãy nắm lấy định mệnh! Nếu còn đồng hành với lão Giáo sư kia, tri thức sẽ khiến cậu thông minh, nhưng linh hồn cậu mục ruỗng!”

“B-Bá Tước… T-tôi… Cơ mà ý tôi… tại sao Ngài lại xuất hiện ở đây? T-tôi không hi—”

“Có cần thiết phải hiểu không cậu trai trẻ? Như ta đã nói — định mệnh — cậu phải biết nắm bắt nó. Còn nếu cậu thấy bản thân đang mệt và không thể nhấc người dậy, hãy cho phép ta được… giúp cậu thoải mái…”


“HGHGDJKFDS—KH-KHÔNG!!!” Mở mắt bất thình lình, Alfred bật người dậy rồi hét toáng, to đến độ khiến vị giáo sư già đang nằm ngủ kế bên cậu cũng phải mơ màng hỏi có chuyện gì thế. Không muốn làm phiền đối phương (nhưng chủ yếu cũng là bởi sự thật chẳng có gì hay ho cho lắm), Alfred nhẹ giọng trấn an.

“Thưa, không có gì to tát đâu. Chỉ là ừm… do lạnh quá nên con giật mình tỉnh dậy thôi.”

“Ừ… mặc… ấm vào đi. Phải nghỉ ngơi thật nhiều… mai… chúng ta còn phải đi thám thính vị Bá Tước kia… đấy.” Abronsius nói trong cơn ngái ngủ. Riêng về phần Alfred, nghe nhắc đến cái tên kia, cậu bất giác sởn da gà, toàn thân trêu thay giờ lại lạnh toát. Trong cái lặng thinh ám muội của không gian, cậu dần hồi tưởng về cảnh mình nằm cởi trần bất lực trên giường, thế rồi từ trong bóng tối, Krolock xuất hiện, tách hai chân cậu ra mà lịch thiệp ngồi vào khoảng giữa đó, ánh nhìn y hệt dã thú thỏa mãn vì đã dồn ép con mồi vào bước đường cùng.

Hiển nhiên, không có chuyện xảy ra sau đó vì Alfred tỉnh dậy kịp thời. Nhưng nhìn xuống bên dưới, có thể thấy rằng nơi đáy quần Alfred giờ hằn rõ một khối cộm, mà với những liên tưởng về khả dĩ sẽ-xảy-ra-ngay-sau-đó trôi nổi đến với tâm trí, cậu cảm giác không tài nào yên giấc trở lại.

Trong nỗ lực tìm ra giải pháp, cậu thanh niên trẻ chỉ còn biết ra khỏi giường, đoạn rời phòng rồi đi dọc hành lang. Bởi đang vào mùa đông, khắp mọi nơi trong tòa lâu đài đều thật vắng lặng và lạnh lẽo, mà Alfred chỉ còn biết dựa theo những ánh đuốc được hàn vào tường gạch để lần đường. Lại nói, nếu có điều gì Alfred cần hơn lúc này, thì là một căn phòng khép kín khác vừa đủ riêng tư. Nếu được, xin hãy để nó ấm cúng, không có gió lùa vào, không nhện chuột nhếch nhác và đặc biệt không có kẻ với danh xưng Bá Tước Kr…

“Cậu Alfred. Đã đêm muộn rồi, vì cớ gì mà cậu vẫn lang thang bên ngoài này thế?”

Alfred chưa hề vạ miệng nhắc tên Krolock. Chưa hề, ấy vậy mà trong một giây phút bất thần, y đã xuất hiện, thần bí tựa hồ một bóng ma. Dẫu cho cuộc đụng độ khiến Alfred giật thót, cậu mau chóng lấy lại điềm tĩnh, gắng giữ vẻ lịch sự hết mức. Tuy nhiên, ngoài nỗi sợ hãi nói trên, Alfred cũng có lưu tâm đến bản chất sự hiện diện của Krolock.

Y từng tự nhắc về mình bằng cụm từ “cú đêm”. Nếu vậy — nếu đúng như những kết luận từ phía Abronsius — y rất có thể là loài sinh vật ấy. Là căn nguyên của mọi vấn đề mà cậu với Giáo Sư đang điều tra. “Ô… x-xin chào Ngài, t-tôi chỉ đang đi tìm nhà vệ sinh thôi. À, ừm… chẳng—à (!), chẳng hay Ngài có biết nó nằm ở nơi nào không?”

“Nhà vệ sinh sao? Đó là lý do khiến cậu phải mò mẫm trong đêm thế này à?” Krolock nhếch lên một điệu cười, có phần vừa nửa vời vừa ranh mãnh. Thế rồi trước khi Alfred kịp phản ứng, vị Bá Tước “đứng đắn” đã sấn một bước tới, giành lấy thế áp đảo mà đẩy Alfred về phía bờ tường. Thời khắc mà lưng cậu áp vào bề mặt thô ráp kia cũng là lúc phần đũng quần — thứ mà Alfred đã ráng sức che giấu ngay từ hồi đầu đối thoại — được tiếp xúc với lòng bàn tay Krolock.

Theo đà đó, ai kia không thể không giật mình, gương mặt xám ngoét còn hàm răng (dẫu chăng do lạnh) vẫn cứ va lập cập vào nhau. Alfred không dám đối diện với Krolock, nhưng cậu thề rằng mình có thể cảm giác được sự trần trụi của bản thân khi được y liếc nhìn. Hệt như giấc mơ mới vừa chỉ xảy ra cách đây nửa tiếng trước.

Nhưng đây không phải mơ. Đây là hiện thực. Và Alred chắc mẩm mình đã toi đời.

“Cậu Alfred, mối vướng bận này… có thật là liên can đến việc dùng nhà vệ sinh không? Riêng ta cho rằng cậu đang cần một thứ khác.”

“Ngài Krolock… ý—ý của Ngài…”

“Cậu Alfred, cậu với ta đều là kiểu người đàn ông trí thức mà phải không? Nói ít hiểu nhiều. Chi bằng… cậu hãy nói cho ta nghe những điều mà cậu đã mường tượng được đi.”

“Thưa Bá Tước, xin thất lễ với Ngài, nhưng… nhưng mà quả thực, tôi không biết ý Ngài đang nhắc đến điều gì… L–là thật đấy ạ…”

Nếu có thể ví Alfred hiện thời như một con chuột nhắt, thì Krolock là loài rắn săn chuột, tuy vậy chỉ vờn trêu chứ thâm tâm chưa hề có dụng ý đoạt mạng. Nói thế cũng đồng nghĩa Alfred có thể chạy, nhưng không bao giờ trốn thoát. Quay lại với câu trả lời vừa nãy, Krolock chỉ đơn giản mỉm cười sau khi nghe hết những lời đối phương lắp bắp, nhưng gần như lập tức, y nhấn giọng đầy áp đảo, mà từ đó khiến mọi kế sách đối phó có trong đầu Alfred tan biến vì khiếp sợ.

Dẫu cho trong cách nói chẳng có chút gì là đe dọa. 

“Thế để ta thẳng thắn dễ hiểu hơn nhé. Cậu Alfred, đường đường là học trò của một giáo sư có tiếng, ấy vậy mà cậu lại hoàn toàn mù tịt về những phản ứng sinh lý thường xuyên nhất của cơ thể sao? Nếu đến nước này cậu vẫn không biết, thì ta chỉ đành tiết lộ rằng ta đang nghĩ cậu—”

“Tất cả là bởi Ngài!” Một bất ngờ đã xảy ra. Ngay trước khi Krolock vừa kịp kết thúc đoạn độc thoại (và có lẽ sẽ khiến Alfred ngượng ngùng đến chết), cậu đã quyết định làm điều đó trước. Dù cho không khai ra tất cả, thế nhưng hàm ý sâu rộng nằm bên dưới câu nói kia đã khiến Krolock như ngộ ra điều gì đó.

Điều khiến người vốn mang nhiều tâm cơ như y thêm phần thích thú. Lùi một chút cho Alfred khoảng trống vừa đủ để thở, Krolock hắng giọng tỏ vẻ lịch thiệp, tuy nhiên Alfred lại chẳng thấy có dấu hiệu nào là mình sẽ được buông tha. Quả đúng như vậy: Khi y một lần nữa cất giọng, cậu thanh niên đã cảm giác được một sự mờ ám rõ ràng, song chính cậu cũng hoàn toàn bất lực trong việc nghĩ đối sách.

“Cậu Alfred, cậu là khách khứa, còn ta là chủ nhà. Theo chủ trương quý tộc từ bao đời nay, khách đến chơi thì phải được tiếp đãi đường hoàng, đáp ứng… mọi nhu cầu nếu nằm trong khả năng. Alfred trẻ tuổi, ta cho rằng lần này không cần nói nhiều để cậu hiểu nhỉ? Thế cậu có cần ta giúp đỡ ngay và luôn không?”

“Bá Tước! Việc này… việc này tôi mong Ngài suy nghĩ lại… Ý tôi là thế, nhưng mà cũng không phải thế. Chỉ là, khoan, khoan đã, Ngài làm gì thế!?”

Chẳng buồn để ý đến những lời câu giờ vô nghĩa, Krolock cúi xuống, đầu ngang thắt lưng. Trong nháy mắt, bàn tay khôn khéo đã mở được khuy quyền, rồi âm thầm nắm vào dương vật Alfred như một lẽ đương nhiên. Về phía “con mồi” của Krolock, cậu run rẩy khi nhận ra đôi bên vẫn đang đứng ngoài hành lang. Ấy thế cậu chọn kể nỗi lo lắng đó với y, như thể một nỗ lực tự cứu thoát mình cuối cùng.

“Bá Tước, Bá… Bá Tước Krolock, chúng ta—chúng ta sẽ bị phát hiện mất. Tôi xin Ngài hãy dừng lại đi.”

“Cậu Alfred, cậu lại lo lắng quá thể rồi. Có dường cậu đã quên rằng tòa lâu đài này thuộc sở hữu của ai?” Nói đến đấy, Krolock bỗng nhiên ngắt lời. Y liếm trên phần đầu khấc cậu một cách trêu đùa — vừa đủ để Alfred giãy người — rồi mới tiếp tục. “Ta đã dặn nếu là chuyện không được phép và có liên quan đến ta, lũ người hầu phải tai điếc miệng câm, không hó hé nửa lời.”

“Nếu bằng đó đã đủ khiến cậu an tâm rồi, vậy thì chúng ta tiếp tục tiệc thết đãi nhé. Hy vọng cậu sẽ thích điều này, cậu Alfred.” Nói ra những ‘lời tâm tình’, Krolock cũng cùng lúc giết chết sự ngần ngừ, mà đưa đầu lưỡi quấn quanh dương vật Alfred. Liền ngay lúc đó, nhưng cơn sóng khoái cảm lấn át khiến Alfred giãy người, tim đập loạn. Hóa ra, đây là phần tiếp theo của cơn ác mộng.

Song, một cơn ác mộng đáng sợ nhất là khi nó biết cách rù quến — chính là điều mà khoang miệng Krolock đang làm hiện thời. Mỗi lúc thúc vào nó là mỗi lần hạ bộ Alfred tan chảy, bản năng cơ thể lại hối thúc phải đưa đẩy mạnh hơn. Biết rõ rằng nếu như càng để lâu sẽ càng khó kháng cự, đôi bàn tay Alfred lén lút nắm vào phần tóc trên đầu. Những ngón tay co cụm với mong muốn giật mạnh, song chỉ biết trách tên Bá Tước mưu mô đã hành động trước.

“...!” Bằng cách kết hợp cả miệng với lưỡi, y đã thành công nuốt trọn toàn thể dương vật Alfred, mà khiến thằng nhóc cậu chìm đắm trong nhục cảm đến từ sự âm ấm, trơn nhầy của cuống họng. Về phần Alfred thì không cần nói nhiều, cậu gần như tan chảy. Tâm trí cậu mê man bởi một thứ cảm giác chưa từng biết đến, trong khi chính đôi bàn tay thì làm trái lại những gì đã đề ra lúc đầu.

Với mái tóc bị xốc ngược về trước mỗi lần bị bú mút, Alfred có thể cảm nhận rõ ràng kỹ thuật của Krolock: Thứ mà theo tâm trí non nớt của cậu, nó có thể ví von với sự điêu luyện của những cô gái làm trong nhà thổ. Mà càng sướng, cậu cũng như quên mất thời gian có tồn tại. Cậu chỉ biết có nhắm mắt, và thở, và ngó ra những khung cửa sổ phảng phất ánh trăng dị thường, đương khi phía bên dưới là những thanh âm dâm loàn nhất. Nghĩ đến việc này — hiển nhiên — khiến cậu cảm thấy có lỗi với Sarah vô cùng. Nhưng Alfred cũng không còn lựa chọn nào tốt hơn ngoài việc để Krolock “tiếp khách trọn vẹn” (có bao giờ con mồi thoát được loài ác thú, nó chỉ có thể ước rằng con vật kia hoặc sẽ đầy bụng sớm mà thôi).

Thế nhưng, sự phàm ăn của Krolock là một ẩn số. Cho tới hiện thời, Alfred chỉ-có-thể-cho-rằng vì y là một quý tộc đứng đắn có lòng nghênh đón thái quá, thì Alfred chỉ cần trụ qua khúc lên đỉnh là xong xuôi.

Nhưng, lỡ như không phải thế thì sao?

Alfred không dám tưởng tượng. Dư ảnh ác mộng lại hiện về rõ mồn một. Nhưng nếu Alfred khôn ngoan — và cậu quả thực cũng rất khôn ngoan, nếu như cần phải thoát khỏi tình thế lâm nguy — rằng nếu Krolock muốn hơn, thì hú họa chỉ có Abronsius cùng một khẩu súng mới ngăn y được. Viễn cảnh đó khiến chàng trai trẻ ớn lạnh, nhưng nó đã được “giải tỏa” bằng những hơi ấm khi Krolock ngậm chặt hàng họ cậu, thung dung liếm đầy si mê.

Một lần nữa, Alfred nói bằng giọng ngắt quãng, mục đích chủ yếu để van lơi. Càng phải ở lâu, càng phải để bị cuốn vào trong cuộc làm tình này, nỗi lo lắng càng theo cấp số nhân mà tăng vọt.

“Bá… Bá Tước Krolock… Làm ơn… x-xin Ngài… Rồi—rồi sẽ có người tới đấy, bằng này l-là được rồi. T-tôi không cần…”

Nghiễm nhiên vì khuôn phép lịch sự, Krolock phải nhả thứ trong miệng y ra để trả lời. Nhưng điều đó không có nghĩa là giữa những khoảnh khắc đối thoại, y không được phép sử dụng lòng bàn tay mà vuốt ve thứ kia, mơn trớn giữa cho cơn hứng tình gần kề đỉnh điểm, song tuyệt nhiên không chạm đến.

“Cậu Alfred, cậu nói là không cần, nhưng thân là chủ nhà, ta làm sao có thể ngó mắt làm ngơ khi phía bên dưới này cậu đang… bất mãn đến vậy? Cậu Alfred, hãy hiểu cho… ta chỉ đang làm tốt việc một chủ nhà nên làm thôi. Hay là, ý cậu rằng ta còn chưa đủ chu đáo? Có phải bởi lẽ đó nên cậu chỉ muốn chóng rời đi không?”

“Cái gì? Không, không, ý tôi không phải thế! Ý tôi là—Nghgh!”

Và như thể muốn nói “vậy thì ta sẽ nhiệt tình hơn nữa”, Krolock chẳng chút ngần ngừ mà lao vào lại hành sự, tuy nhiên lần này, tốc độ y thậm chí còn nhanh hơn lần trước. Y làm chuyện này sướng đến mức Alfred chỉ còn biết nghiến răng thở dốc, đầu óc trong vô định quay cuồng. Dẫu là thế, Alfred vẫn như cảm giác được có một vật (?) đang cạ vào thân thằng nhóc, mảnh nhưng sắc nhọn. Chưa kịp có thời gian để đưa ra phỏng đoán rằng thứ đó là gì, Krolock đã âm thầm nuốt trọn toàn thể hạ bộ, mà qua đó đẩy Alfred đến với đỉnh điểm khoái lạc, “sự chu đáo” mà chính y hứa hẹn từ đầu.

Tuy nhiên, chỉ có thế thì không có gì đáng nói. Do khoái cảm từ lâu đã vượt quá giới hạn chịu đựng, ngay khi Alfred vừa lấy lại nhận thức và đẩy đầu Krolock ra, sau giai đoạn xuất tinh thì hệ bài tiết của cậu cũng đã giải phóng nước tiểu. Hệ quả từ việc đó là bấy giờ, toàn bộ phần trên cơ thể Krolock dính đầy dịch trắng cùng thứ nước bốc mùi khai nồng: Lưu lượng có chăng đủ nhiều để Krolock tin rằng ước muốn tìm nhà vệ sinh khi nãy của Alfred là có thật.

Nói sơ qua một chút về Krolock, y có lẽ cũng bất ngờ bởi chính điều này, nên chỉ đành âm thầm ngồi yên một chỗ, trong đầu như đang suy tính điều gì đó. Mặt khác, Alfred — sau khi cho rằng cảm giác nhói đau khi nãy đích thị là đến từ nanh ma cà rồng — thâm tâm cậu bất chợt dấy lên một ý nghĩ ám muội: Rằng dẫu cho sự việc này xảy đến trong một tình cảnh hoàn toàn bất ngờ, nó có lẽ là sự trừng phạt đích đáng dành cho Krolock. Phải rồi: Nếu đã bị nguyền rủa phải mãi mãi bước đi dưới màn đêm, dáng vẻ nhơ nhuốc, bẩn thỉu này là phù hợp với y hơn cả. Đáng lý. Đáng lý ra cậu phải làm việc này từ đầu. Và nếu Krolock có phản kháng, cậu sẽ thốt hết chỗ suy nghĩ phía trên thành lời xúc xiểm, để y nhận ra rằng giữa y với cậu, ai mới là người mang thân phận cao quý, mới xứng đáng đứng ở vị thế áp đảo đối phương hơn cả! Phải, cậu sẽ làm thế, không nhát cáy nữa. Hừng hực theo khí thế (nửa vời) của Alfred thì cũng cần phải nói thêm, cậu thanh niên vốn có cái nghề ngỗng là thợ săn ma cà rồng. Muốn tiễu trừ loài sinh vật thì phải đóng cọc gỗ xuyên chúng. Nhưng nếu bản chất Alfred không hưởng thụ sự máu me đến độ dùng cọc gỗ, thế thì bắt buộc, cậu phải đâm Krolock bằng—

“...!” Nghĩ đến đấy, Alfred sực bừng tỉnh. Cậu thoạt tiên bối rối và sợ hãi, nhưng rồi lại dấy lên tức giận, bởi cậu cho rằng từ giấc mơ cho đến tình cảnh hiện thời, tất cả đều bởi một tay Krolock sắp xếp. Cậu chắc mẩm rằng tên Bá Tước đã sử dụng một loại tà thuật nào đó, vì ngay giây sau khi cậu chớp mắt, hành lang lại một lần trở về với sự trống trải, còn quần cậu thì cũng đã được cài khuy hẳn hoi.

Vậy là tà thuật hay mơ? Alfred chẳng thể nào đi đến một kết luận chính xác. Cậu chỉ có thể nói rằng vì một nguyên do nào đó, cơn mót tiểu lẫn hứng tình mà cậu có lúc đầu giờ đã tan biến.

Quái gở vô cùng. Làm sao có thể…? Mình chắc chắn ông ta đã ở đây. Ngay kia. Nếu thế, hẳn phải có tinh dịch sót lại. Nhưng một chút cũng không… Và thế là Alfred phải vừa đi vừa nghĩ trên con đường quay trở về phòng ngủ, tập trung đến nỗi không hề để ý rằng treo ngược trên trên là một bóng hình đang lặng lẽ quan sát, khẽ liếm đầu lưỡi khi những dư vị “mới lạ” ban nãy y thu thập được còn hẵng mới mẻ và đậm đà.